Miệng vết thương của Phó Thiết Ảnh lại chảy máu, nhưng anh ta vẫn như cũ không chút nào để ý.
“Nếu như anh giết tôi thì cô ấy cũng không có hy vọng sống sót đâu.”
Lời này vừa nói ra lập tức khiến Phó Thiết Ảnh buông tay, thống khổ giơ hai tay ôm lấy đầu, tức giận gào lên.
“Chẳng lẽ… chẳng lẽ tôi chỉ có thể ngồi nhìn sao? Cái gì tôi cũng không làm được, chỉ có thể để cô ấy chống đỡ một mình sao?”
“Nếu như vậy thì thà rằng giết tôi đi, để tôi chết cùng cô ấy còn tốt hơn…”
“Tôi có thể.”
Đúng lúc này, một âm thanh thanh †úy truyền tới, vô cùng nhỏ nhưng lại có sức lực đến kỳ lạ.
“Châu Vũ?”
Hứa Trúc Linh nhìn cô ấy, không biết cô ấy đã tỉnh từ bao giờ, cũng không biết là đã nghe được những gì rồi.
“Bác sĩ Doanh, chào anh, tôi đã từng nghe nói tới anh. Anh và chị Vy đều là thiên sứ áo trắng, tôi rất kính trọng hai người.”
“Không ngờ chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà khiến hai người tết nhất còn phải làm việc vất vả, thật là ngại quá.
Phó Thiết Ảnh bất kính với anh, tôi rất xin lỗi, tôi thay mặt anh ấy xin lỗi anh.
Anh ấy chính là cục đá, tính tình xấu như vậy, mãi không thay đổi được.”
“Còn về bệnh viện quân khu mà anh nói tới, tôi muốn thử xem, cho dù có khó khăn đến đâu tôi nhất định sẽ kiên trì.
Tôi có thể chết vì những người mình yêu thương, cũng có thể cố gắng sống thật tốt vì những người mình yêu thương.”
Châu Vũ là một cô gái nhỏ bé, nhưng trái tim lại vô cùng rắn rỏi.
Bất khuất kiên cường, cứng rắn kiên quyết, những điều này đều khiến đàn ông phải cảm thán không thôi.