Hương Khê hoảng hồn quay người lại, sững sờ nhìn, dường như không dám tin tưởng vào cảnh tượng trước mắt.
“Kim Bảo?”
Kim Bảo được gọi tên cũng không thèm đáp, chỉ ung dung đưa tay lên liếm phần máu dính trên đó, thoải mãn nở nụ cười.
Nhìn thấy giữa bàn tay của Kim Bảo còn có một trái tim sống còn đang đập, Hương Khê suýt chút nữa là nôn ra.
Trên tay Kim Bảo không những dính máu, mà còn dính chất nhầy gì đó màu trắng, đây cảnh tượng kinh dị nhất mà Hương Khê từng thấy.
Cổ họng Hương Khê hơi chua, hình như có thứ gì đó đang muốn trào ra.
Đầu của Hương Khê nổ tung như vụ nổ lớn, cả thân hình nhỏ bé cứng đơ như tảng đá, không thể nào nhúc nhích nổi.
Người bạn cạnh mình lâu nay là một người có thể dùng tay không để quật chết một người đàn ông cao to lực lưỡng.
Người bạn vừa mới kết bạn lại là một kẻ ăn thịt ‘người’, chuyện này quá tầm hiểu biết của Hương Khê.
Hương Khê không thể nào hiểu kịp, cũng không hề muốn hiểu mấy chuyện này.
Mấy huyết tộc bên cạnh sợ hãi lùi ra xa, ngay cả đám người kia cũng không kém, đều tránh xa Kim Bảo.
Hiện tại giữa Kim Bảo và bọn họ đã có một khoảng cách nhất định – năm mét.
Nhưng cũng không vì thế mà Kim Bảo lại tức giận, nó chỉ im lặng nhìn Vân Yến như người hầu chờ lệnh, cực kì ngoan ngoãn nghe lời.
“Đừng sợ, tôi bảo vệ cô.” Ngạ Kha vốn đang xem kịch nãy giờ bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Hương Khê, ôm cả người cô ấy vào lòng.
Trên đầu và thân dưới của Ngạ Kha mọc ra tai và đuôi như con chó, ánh nhìn cũng ngày càng hung hăng, mái tóc đen dần dài ra đến hông.
Hương Khê: “…” Cảm thấy nhân sinh thật là phức tạp a.
Trong phút chốc, Hương Khê đã ngất xỉu vì quá bất ngờ.
Việc Ngạ Kha bỗng dưng mọc ra tai và cuội lại khiến cho đại sảnh một lần nữa rối loạn cả lên.
Huyết tộc đang cảm thấy hoài nghi nhân sinh.
Hết một con người đánh được bọn chúng, rồi đến một cô gái có thể dùng tay xuyên nát lồng ngực của bọn chúng, không những vậy mà còn moi tim ra.
Cuối cùng còn có một người sói, tộc người vốn từ lâu không xuất hiện bây giờ đột nhiên xuất hiện.
Gần đó là Vân Yến vẫn đang bình tĩnh vuốt mặt, cô quyết định xử lý bầy huyết tộc trước mặt này một lần cho xong.
Đã gần một giờ sáng rồi, cô mà kéo dài thời gian nữa thì da dẻ sẽ rất xấu.
Da xấu sẽ không đẹp.
Đẹp thì mới có chocolate ăn!
Nhận thấy Vân Yến đang định ra tay, mấy huyết tộc kia mau chóng lắc người biến mất hết, chỉ còn một mình nam huyết tộc và đám huyết tộc bị thương nặng.
“Ngươi đợi đó! Cả cái du thuyền này đều là người của bọn ta, chờ đi, ta sẽ…”
Nam huyết tộc chưa nói hết câu đã bị Vân Yến ném thẳng cây kiếm vào chân.
“Ôi trời, trượt tay rồi.” Vân Yến điềm đạm đáng yêu che miệng, ngữ khí lại mang đậm ý châm chọc.
Nam huyết tộc: “…”
Khuôn mặt của nam huyết tộc vốn đã tái nhợt giờ đã thêm tái nhợt, mồ hôi lạnh làm ướt cả bộ vest đen.
Nam huyết tộc mang theo đám huyết tộc bị thương nặng chạy mất, ngay cả một câu nói cũng không để lại.
“Kì lạ ghê, người gì đâu mà đi cũng không chịu chào hỏi gì cả.” Vân Yến bĩu môi nhìn đám dơi đang bay ra khỏi cửa sổ, mắng một tiếng.
Tiếng cảm ơn đầu tiên vang lên, theo sau đó là vô số lời cảm ơn khác.
“Thật sự rất cảm ơn cô.”
“Cảm ơn cô rất nhiều, cô là thợ săn sao? Giống như trong mấy bộ phim về vampire ấy.”
“Mạng của tôi nhờ cô cứu đó!”
“Đại nhân! Sau khi rời khỏi chiếc thuyền quỷ quái này chúng tôi sẽ trả ơn cho cô!”
…
Vân Yến xoay người nhìn đám người đang liên tục cảm ơn mình, hơi nghiêng đầu, chất giọng lảnh lót vang lên khắp sảnh khiến người ta lập tức im mồm lại.
“Không, tôi không giúp mấy người, tôi chỉ tranh dành con mồi với bọn dơi ấy thôi.” Vân Yến vừa nói xong đã khiến cho bọn họ lập tức hoảng hốt.
Từ thái độ biết ơn kính trọng trong chốc lát đã trở thành vô số lời mắng mỏ khó nghe cùng tiếng khóc lóc của bọn người này.
Ngay cả Ngạ Kha cũng nhìn Vân Yến đầy khó hiểu, kèm theo chút ý tứ.
Bọn họ vừa thoát khỏi miệng hổ, cứ nghĩ mình sẽ an toàn thì lại rơi vào miệng sư tử, bất cứ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ kích động, thậm chí là ngất lịm đi.
Vân Yến bật cười vài tiếng.
Trong mắt bọn họ lại trở thành hình ảnh của một con quỷ nữ bật cười sung sướng vì sắp được ăn thịt người.
Thế là tiếng khóc lại to hơn một chút.
“Thiết lập ký ức cho bọn họ đi.” Vân Yến nhìn Kim Bảo, con ngươi đầy ý cười.
Kim Bảo gật đầu, từ một cô gái xinh đẹp trở thành một con rùa to lớn. Nó quơ tay trong không trung, những tia sáng vàng ấm áp bỗng dưng xuất hiện bao bọc cả đám người bọn họ.
Tất cả mọi người ở sảnh đều ngất xỉu, Ngạ Kha và Hương Khê cũng không ngoại lệ.
Lo cho bọn người này xong xuôi, Vân Yến liền rướn người vài cái cho đỡ mỏi.
Sau đó Vân Yến lại xé thêm một thanh chocolate rồi ăn hết một mạch để hồi sức.
Ăn uống đã xong, tưởng chừng mọi chuyện đã xong xuôi, ai ngờ Vân Yến lại ngước nhìn lên phía trên kia, đưa thẳng lời thách thức.
“Người trên kia, bây giờ ngươi muốn tự mình xuống hay bị ta kéo xuống, hoặc là ngươi cũng có thể chọn cách bị đánh một trận thật đau đớn rồi bò xuống, thích cái nào?” Vân Yến mỉm cười.