Bất ngờ thay ả ta nghe thấy giọng nói quen thuộc đó bên trong phòng .
– Ta nghĩ chàng nên dành chút thời gian cho cô ấy đi thì hơn còn thiếp sẽ về phòng không làm phiền hai người nữa !
– Bộp !
Bất ngờ thay Thiên Pháp Hội nắm chắc lấy tay của nàng ấy rồi kéo lại rồi nói .
– Nếu nàng chạy ta đảm bảo sẽ khiến nào có đến mà không thể về !
– Chàng còn nói vậy nữa có tin ta giết chàng luôn không ???
– Chết dưới tay nàng cũng đáng mà !
– Chụt !!!
Hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ nhắn đáng yêu của nàng ấy khiến cho nàng ấy có chút đỏ mặt nhưng vẫn muốn cự tuyệt Pháp Hội .
– Bộp !
– Đừng có nghĩ linh tinh vớ vẩn với thiếp chuyện ở trong triều đã khiến cho chàng phiền muộn không ít cho nên chàng cố gắng mà dưỡng sức nghỉ ngơi đi đừng lao lực quá .
– Ta đâu có cảm thấy mệt mỏi hay gì đâu nàng nhìn kĩ đi chẳng phải ta vẫn bình thường đó thôi sao nàng cứ nhất quyết đẩy ta ra vậy ?
– Thiếp nói không là không nếu chàng còn cứ ép thì ta không tha cho chàng đâu !
Nàng ta nghiệm nghị nói .
– Haiz , được rồi nàng thắng ta không ép buộc nàng nữa nàng nghỉ ngơi đi ta ra ngoài một lát rồi sẽ về ngay !
– Cạch !
– Nàng tìm ta có chuyện gì mà lại đến vào lúc này vậy hả ???
– Chẳng không có chuyện là không thể tìm đến chàng được hay sao ?
– Bịch Bịch Bịch Bịch Bịch……… !!!
– Báo !!! Bẩm Thiên Đế , Nhị Hoàng Hậu muốn người qua đó nói chuyện ạ !
Nghe tên Vệ quân đó nói xong Pháp Hội cũng không khỏi đứng người ngơ ngác nhíu mày chất vấn hỏi ngược lại .
– Ngươi mù có nhìn thấy ai đây không hả ???
– Dạ ????
Tên kia ngước mặt lên nhìn thì giật mình hoảng hốt nói .
– Nhị……. Nhị Hoàng Hậu ??? Chẳng phải vẫn ở đó hay sao mà người lại có thể đi qua đây nhanh hơn cả tiểu nhân vậy ???
– Rốt cuộc chuyện này là sao hả ??? Không có gì làm đi lôi ta ra làm trò đùa của hai ngươi hả ???
– Bịch !!!
– Cốp !!!
– Tiểu nhân nào dám làm điều bất kính với người cơ chứ nhưng sự thật thì đúng là như vậy mà !
Quá bất ngờ cũng như quá rối trí cả hai không thể biết được ai thật ai giả cả rồi nhìn nhau trong sự bất lực .
– Chàng sao vậy ???
– Ta không biết tên này đang nói cái gì nữa miệng thì nói nàng ta ở bên đó nhưng trước mặt ta thì lại đứng đây từ trước rồi hay sao !
Bất giác nàng ta đứng dậy đi về phía cửa ra vào rồi nhìn cũng lắc đầu nói .
– Thiếp cũng không biết được thật giả nữa vì cả hai người này quá giống nhau rất khó có thể phân biệt thật giả được hay thử thách hai người bọn xem là sẽ biết ai thật ai giả thôi !
– Nàng nói cũng có lý . Ngươi mau cho người mời nàng ấy quá đây cho ta ta phải đích thân hỏi cho ra lẽ chuyện này !
– Chàng nghi ngờ ta là kẻ giả mạo sao ??? Chẳng lẽ tình nghĩa phu thê chằng còn chẳng thể nào mà phân biệt được người yêu chàng hay sao vậy Pháp Hội ???
– Thứ lỗi ta chỉ cảm ơn trò đùa này của nàng khiến cho ta khá là đau đầu đấy thật thật giả giả như thế làm sao mà ta không rối trí được cơ chứ !
Pháp Hội than thở nói trong sự bất lực .
– Không ngờ lớp ngụy trang này cũng có thể đánh lừa được cả ông ấy còn rối trí nữa đúng là dễ dàng mà nhưng ả ta lại có phần khó đối phó rất nhiều đối sách cũng chẳng có nhiều có lẻ cần thiết quá có lẽ nên áp dụng chiêu đó chắc chắn vẫn có tác dụng .
Thì ra người đứng trước mặt Pháp Hội chính lại là Thiên Vũ thật quá bất ngờ mà , sau một hồi chờ đợi ả ta cũng tới .
– Chàng cho người kêu ta tới…….. Người là ai tại sao lại cải trang thành ta ???
Ả ta bất ngờ giật mình nhìn thấy kẻ khác dám giả mạo mình để tiếp cận Pháp Hội không thể nhịn được ả ta tức lớn tiếng .
– Ta mới là người hỏi ngươi câu đó đấy rốt cuộc thì người là ai mà dám cải trang thành ta ???
Cả hai lời qua tiếng lại khiến cho cả hai người kia cũng chẳng thể nào làm được gì chỉ biết bất lực nhìn hai người kia khẩu ngữ với nhau .