Không biết thì thôi, chứ biết rồi liền sợ.
Hix.
Trái ngược với tâm trạng thấp thỏm của Tiểu Hắc, Hạ Kỳ Như làm như không thấy hắn vẫn tiếp tục ăn ngon lành.
– em rốt cuộc đang định làm gì vậy?
Cuối cùng vẫn là Lục Cửu chịu thua mà mở lời trước.
Không phải trước đó cô ghét hắn lắm sao?
Vì sao lại luôn giúp hắn?
Hạ Kỳ Như nghe vậy liền ngẩng đầu, khóe môi cô hơi cong lên, nhàn nhạt nói.
– tôi không muốn nợ ân tình của người khác.
Cho nên cô hiện tại chỉ đang trả nợ cho hắn mà thôi.
Hơn nữa…
– tôi cũng muốn xác nhận một chuyện.
Anh chết sớm quá tôi không xác nhận được thì toi.
– chuyện gì?
Lục Cửu nghi hoặc nhìn cô, chỉ thấy người đối diện đưa tay sang nắm chặt lấy tay hắn, một líc sau cô khẽ thì thầm nói.
– không phải sao?
Hạ Kỳ Như không cảm nhận được mối liên kết quen thuộc kia, vẻ mặt cô mê man nhìn người đối diện.
Nếu đã không phải, vậy tại sao cô lại nhìn thấy bóng dáng của người đó ở trên người tên này chứ?
Là ảo giác của cô sao?
Không…
Cảm giác của cô không thể nào sai được.
Chí ít cô đã kiểm chứng rất nhiều lần, chỉ thiếu bước cuối cùng này mà thôi.
Nếu vậy khả năng duy nhất khiến cô không xác định được chỉ có một.
Nhất định đã có người ở phía sau ngấm ngầm giở trò rồi.
Đúng lúc này một gương mặt quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô.
Hạ Kỳ Như nhìn thấy người kia, vẻ mặt đột nhiên sáng tỏ.
Cô hiểu rồi.
Lục Cửu thấy cô cứ nhìn ra bên ngoài chăm chú liền lên tiếng hỏi cô.
– Tiểu Hạ, em làm sao vậy?
– không có gì.
Hạ Kỳ Như thu tay lại, lại tiếp tục ngồi ăn cơm tiếp.
– anh cũng ăn đi.
Lục Cửu nghe vậy, vẻ mặt từ mơ hồ khó hiểu liền chuyển sang vui mừng, hắn cũng không khách khí bắt đầu ăn từng miếng một, tốc độ còn rất chậm.
Bởi vì đã rất lâu rồi hắn và cô mới lại được ngồi cùng một chỗ mà yên bình dùng bữa một lần nữa.
Không có nghi kỵ.
Không có ghét bỏ.
Chỉ đơn giản là cùng nhau dùng một bữa cơm.
Hạ Kỳ Như nhìn vẻ mặt không giấu nổi sự vui vẻ kia của hắn, không hiểu sao tâm lại mềm đi.
Đúng là đồ ngốc mà.
Thật khiến người khác muốn ghét cũng không ghét được.
…
Dù rằng nhà hàng hôm nay rất đông người nhưng không khí lại vô cùng yên tĩnh, mãi cho đến khi Hạ Kỳ Như đứng lên, Lục Cửu mới hấp tấp đưa tay ra giữ cô lại, động tác mạnh đến mức làm rơi cả bát đĩa xuống đất.
Điều kỳ lạ là dù hắn gây ra tiếng động lớn như thế nhưng lại chẳng ai quay sang nhìn, đến nhân viên phục vụ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Lục Cửu cũng chẳng thèm để ý xung quanh, chỉ khư khư giữ tay cô lại, vẻ mặt đáng thương nói.
– em phải đi rồi sao?
Trời mới biết để tìm được cô hắn phải tốn biết bao công sức, nếu lần này cô lại rời đi tiếp, hắn phải mất bao lâu mới lại gặp được cô lần nữa chứ.
Hạ Kỳ Như có chút bất đắc dĩ nhìn hắn.
– tôi đi thanh toán.
– tôi đã thanh toán rồi.
“…”
Hạ Kỳ Như liếc nhìn xung quanh rồi lại nhìn ra bên ngoài một vòng, cuối cùng tầm mắt lại dừng lại trên người hắn.
– vậy chúng ta đi thôi.
Lục Cửu vẫn ngồi yên không nhúc nhích, bàn tay hắn siết chặt cổ tay cô một cái rồi từ từ thả ra, lại bởi hắn hơi cúi đầu xuống nên không ai nhìn rõ vẻ mặt của hắn, càng không biết hắn hiện tại đang nghĩ gì, một lúc sau hắn mới ừm một tiếng, trả lời xong hắn mới giật mình mà ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cô.
– em vừa nói gì cơ?
Hạ Kỳ Như nhìn hắn vẻ mặt ung dung nhưng ánh mắt lại mang theo ý cười.
– không phải anh tới đón tôi về à? Vậy bảo người của anh nhường đường cho tôi đi.
Đem một đội quân hùng hậu như thế đến ăn cơm, anh không thấy làm như vậy là rất phô trương à?
– không được.
Lục Cửu lập tức đứng dậy nắm chặt lấy tay cô.
Hắn vừa đứng lên, tất cả những người khách trong nhà hàng cũng lập tức đứng lên theo, tràng cảnh này nếu gặp phải mấy người nhát gan chắc sớm đã khóc thét lên vì sợ rồi.
Lục Cửu biết cô bây giờ đã không còn là Hoàng Tiểu Hạ nhát gan khi trước nữa, thế nhưng hắn vẫn như cũ lo lắng cô sẽ sợ mình nên trừng mắt nhìn mấy người kia cảnh cáo một cái.
Đám vệ sỹ tiếp được sóng liền lập tức ngồi xuống cúi đầu ăn cơm.
Lục Cửu lúc này mới quay sang nhìn cô, vẻ mặt vẫn có chút rụt rè cẩn thận.
– vậy chúng ta về nhà nhé.