“Lâm thị đóng cửa không phải bởi vì kinh doanh không tốt, cũng không phải vì nhân tố bên ngoài, mà chẳng qua là vì tranh chấp trong gia đình”
Lâm Cường cười gượng một tiếng rồi nói tiếp: “Nhà họ Lâm chúng tôi không tính là hộ gia đình lớn nhưng cũng có chút của cải. Dưới sự cố gắng của tôi và ông cụ, nó vốn phát triển không ngừng, còn sắp tiến thêm một bước, nhưng làm sao ngờ được…”
“Ngày phòng đêm phòng lại khó phòng được giặc nhài”“
Vẻ mặt Lâm Cường đột nhiên trở nên dữ tợn, tức giận hét lớn: “Lâm Văn! Tôi biết cậu đang xem. Tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu, buổi tối cậu ngủ được sao? Chẳng lẽ cậu không thấy áy náy à? Cậu làm hại ba bị trúng gió, làm hại tôi suýt nữa mất mạng, làm hại nhà họ Lâm tan nhà nát cửa, lương tâm của cậu có thể yên ổn được không?”
“Bây giờ cậu lập ra Lâm thị mới, bây giờ cậu cướp hết mọi thứ của Lâm thị, cậu đã hài lòng chưa?”
Lúc đó, tất cả màn hình lớn nhỏ của cả thành phố Đông Hải đều đang phát hình Lâm Cường chỉ trích và lên án giống như một kẻ điên.
Lâm Văn cũng vậy.
Ông đang ở trong nhà, trên ti vi đang phát hình Lâm Cường đổi trắng thay đen, đâm bị thóc, chọc bị gạo, hắt tất cả nước bẩn lên trên người ông!
“Ông ta thật quá đáng!”
Tô Mai vô cùng tức giận: “Lâm Cường đúng là súc sinh, tự nhiên bôi nhọ ông như vậy. Không ngờ ông ta còn lên cả đài truyền hình để bôi nhọ ông!”
Nhà họ Lâm biến thành như vậy đều là vì ai?
Đầu là vì tên Lâm Cường tham lam kia!
Thế mà ông ta lại đổ hết trách nhiệm lên trên người Lâm Văn, đây rõ ràng là ở trước mặt cả thành phố Đông Hải, hắt nước bẩn lên trước người Lâm Văn. Cho dù có người sẽ không tin, nhưng ảnh hưởng đối với Lâm Văn vẫn có tính chất huỷ diệt!
Thậm chí ngay cả tập đoàn Lâm thị cũng sẽ vì vậy mà bị liên lụy, ai còn dám hợp tác với Lâm Văn lòng dạ ác độc, tàn khốc, không từ thủ đoạn nào như vậy chứ?
Tô Mai giận đến mức người run. Bà không muốn chồng mình bị người ta hãm hại một cách ác ý như vậy.
Lâm Văn cũng phẫn nộ, siết chặt nắm đấm. Ông không ngờ được Lâm Cường đón Lâm Tiêu đi là để hãm hại mình.
Đúng là đủ độc ác mà!
Lâm Vũ Chân ngồi bên cạnh sốt ruột. Nếu chuyện này cứ tiếp tục phát triển như thế, Lâm Văn và tập đoàn Lâm thị sẽ thật sự kết thúc.
Gô gọi điện thoại cho Giang Ninh, giọng điệu sốt ruột: “Làm thế nào đây? Anh có cách nào không cho dừng livestream không? Nếu tiếp tục như vậy, chúng ta phải giải quyết thế nào?”
Rõ ràng là chuyện bịa đặt, nhưng một khi bị người có dụng tâm truyền bá ra ngoài, vậy có đôi khi lực sát thương còn đáng sợ hơn là thật sự xảy ra.
Lúc này, tập đoàn Lâm thị làm quan hệ xã hội cũng không kịp nữa.
“Không thể dừng Chương trình livestream này lại được”
Giang Ninh trả lời thẳng: “Càng cho dừng lại sẽ chỉ càng làm người ta cảm giác có vấn đề.”
Lâm Cường chính là nhìn trúng vào điểm này, cho nên mới dám lộ liễu lên Chương trình ti vi nói chuyện. Cho dù Giang Ninh có mánh khoé thông thiên làm Chương trình phải dừng lại, nhưng ngược lại sẽ càng làm cho mọi người tin tưởng chuyện này là thật.
Nếu không, tại sao phải đột nhiên dừng lại?
Lâm Vũ Chân nghe được câu này lại càng sốt ruột hơn.
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Cứ để cho nó tiếp tục phát, hiếm khi có thể quảng cáo cho ba, còn miễn phí như vậy thì không thể lãng phí được.”