Những thoạt nhìn…… cô bé nào có điểm giống người phụ nữ chết tiệt kia??
Hoắc Tư Tước ngơ ngác một lát: “Cô bé này là ai? Sao lại ở đây?”
Tiểu Nhược Nhược bất ngờ bị hỏi chuyện, cô bé bị dọa sợ lập tức lớn tiếng gọi: “Mẹ…”
Mẹ?
Cô bé này gọi cô là mẹ sao?!
Hoắc Tư Tước chỉ cảm giác thái dương nhảy dựng, khuôn mặt tuấn tú liền xanh mét lại, lửa giận cũng từ trong lồ ng ngực dâng lên.
“Ôn Hủ Hủ, cô bé này là ai? Tại sao lại gọi cô là mẹ?”
“Hả?”
Ôn Hủ Hủ đang ngồi trên ghế, bị tiếng chất vấn giận dữ của người đàn ông làm tỉnh. Cô ngẩng đầu lên liếc nhìn hắn, rồi nhìn xuống cô bé đang cố gắng núp ở sau lưng mình—
“Cô bé này…… Cô bé này……”
“Mẹ, chúng ta về nhà đi, Nhược Nhược muốn về nhà.”
Nhược Nhược đã bắt đầu hoảng loạn. Lá gan cô bé rất nhỏ, không thể so với hai anh trai mình. Hơn nữa trước đây anh trai có nói với cô bé người ba tính tình xấu xaxa như thế nào, bắt nạt mẹ ra sao.
Vì thế lúc này, cô bé đã bắt đầu sợ hãi.
Ôn Hủ Hủ hoàn toàn lấy lại tinh thần. Ngay lập tức ôm chặt con gái vào lòng. Giống như họa vô đơn chí, cả người cô chút run rẩy.
“Con bé……”
“Con bé là con của cô đúng không? Ôn Hủ Hủ, cô thật quá lợi hại. Giữa trưa còn ở trước mặt tôi khoe khoan mình băng thanh ngọc khiết. Trong nháy mắt lại có một đứa con ngoài giá thú như thế này. Cô quả thật quá ghê tởm?!!”
Không ngờ, cô còn chưa nói hết câu người đàn ông này bỗng nhiên mắng chửi cô một cách thậm tệ.