“Đã như vậy thì chúng ta cũng không cần phải tiếp tục lãng phí thời gian ở nơi này” Trương Thác mở miệng nói.
“Ba tháng, nghe thì có vẻ là một quãng thời gian dài, có điều đối với việc đào tạo ma quỷ mà nói thì thời gian như vậy quá gấp gáp”
“Cậu yên tâm, trong khoảng thời gian này, hòn đảo kia của cậu tuyệt đối không xảy ra bất cứ một vấn đề gì, mà bên phía Đông Hòa cậu cũng không phải lo, mặc dù cửu cục không thể sánh được với bốn thế lực lớn, nhưng con át chủ bài của bọn họ cũng không phải là thứ cậu có thể tưởng tượng được.
Andre không dám sai người đi đến Đông Hòa tìm cậu gây phiền toái, cậu có thể buông bỏ tất cả những nỗi lo về sau”
Giáo chủ Deondre vỗ ngực cam đoan với Trương Thác.
“Được, vậy thì làm phiền giáo chủ đại nhân rồi” Trương Thác lại ôm quyền nói cảm ơn một lần nữa.
“Ừm…” Giáo chủ Deondre nhìn Trương Thác đầy ẩn ý.
n này cậu cảm ơn đã bao gồm cả mấy phần chân thành rồi đấy, lần trước mặc dù cậu mở miệng là một tiếng giáo chủ đại nhân nhưng ở trong mắt cậu cũng không có để người giáo chủ này ở trong mắt đâu, thậm chí nếu nói lớn chuyện ra thì là đến cả hội Thần Ẩn cậu cũng không để vào mắt. Cậu cái con người này, mặt ngoài thì bình tính như một bãi nước đọng, nhưng thực ra bên dưới bãi nước đọng đấy lại ẩn giấu một con mãnh thú. Thậm chí tôi có linh cảm, thế cục cân bằng của bốn thế lực lớn rất có thể bởi vì tên nhóc nhà cậu mà xuất hiện một loại biến động nào đó”
“Giáo chủ Deondre cũng không cần phải tâng bốc tôi như vậy” Trương Thác lắc lắc đầu.
“Bản thân tôi là ai, tôi rất rõ ràng. Về bốn thế lực lớn thì tôi lại không nghĩ nhiều. Nếu như không có việc xảy ra như vậy thì tôi chỉ muốn ở cùng một chỗ với vợ của tôi, cùng nhau trải qua một cuộc sống gia đình bình ổn”
“Không” Ánh mắt Deondre bỗng ngưng tụ.
“Ở trên thế giới này, thật sự là có sự tồn tại của số mệnh, mà số mệnh của cậu không phải là số mệnh bình thường, cuộc sống gia đình bình ổn không thuộc về cậu”
Trương Thác cắt ngang lời ông ta: “Ha ha, giáo chủ Deondre, đợi sau này có thời gian chúng ta sẽ nói chuyện tiếp, bây giờ thời gian rất cấp bách, tôi cũng đưa con trai của ngài đi luôn nha”
“Giao cho cậu đấy, sau ba tháng, ta sẽ cho người thông báo địa điểm bình chọn cho cậu”
“Đi” Trương Thác nắm lấy vai Đường Dực, sau đó nhanh chóng đi ra khỏi thị trấn nhỏ.
Deondre nhìn bóng lưng rời đi của con trai, thở dài: “Delk, hy vọng con có thể học được ít gì đó từ bên cạnh vị Quân Vương Địa Ngục này, người thừa kế giáo chủ không phải dựa vào sự nhân từ để được thừa kế, ta… Phụt!”