Tiểu tử tóc đen kia là ai?
Tại sao giữa ban ngày ban mặt cùng thiếu tướng của anh ta ôm nhau?
Còn nữa, nét mặt kia là thế nào?
Nụ cười kia là thế nào?
Ánh mắt kia là thế nào?
Con mẹ, thiếu tướng mặt đơ trời sập cũng không thèm nhíu mày lấy một cái, vậy mà có thể vừa ôm một tiểu tử vừa cười, sắc mặt dịu dàng đến nỗi ánh sáng mặt trời đầu xuân cũng phải cúi đầu nhận thua đó!
Loan Hy không tin vào mắt mình, ghé sang người bên cạnh,mơ hồ hỏi:” Cậu có thể tát tôi một cái được hay không?”
Người bên cạnh không chút do dự, gật đầu, tay nhấc lên, vả một phát vào má trái Loan Hy.
Lực đạo không lớn không nhỏ, đủ để khiến Loan Hy ôm mặt kêu trời:” Đau quá!”
Loan Hy không rảnh chất vất người vừa rồi tát mình quá mạnh, một tay ôm mặt, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn về phía hai người bên kia:” Cậu có nhìn thấy những gì tôi đang chứng kiến không?”
Người bên cạnh không chậm chễ:” Có.”
” Là thật à? Không phải mơ?”
” Là thật!”
Nhóm người không ai hiểu Liên Thẩm Kỳ như Loan Hy, đương nhiên ngoài việc hơi bất ngờ một chút, cũng sẽ không rơi vào trạng thái sảng như Loan Hy hiện tại.
Đùa gì thế! Hắn ta bị cảnh tượng này dọa ngốc luôn rồi.
Nhóm người Loan Hy đứng nhìn hai người kia ôm ôm ấp ấp hơn chục phút, Loan Hy không kiên nhẫn được nữa, tiến lên phía trước một bước.
Hắn không biết là tiểu tử này thiếu tướng nhặt ở đâu ra, nhưng bọn họ tới đây là để thực hiện nhiệm vụ, trong lúc thực thi nhiệm vụ không được để tư tình làm chậm rãi tiến độ.
Loan Hy không còn kiên nhẫn, Liên Thẩm Kỳ ở bên kia cũng phát hiện ra, hắn chỉ kịp tiến lên một bước, Liên Thẩm Kỳ liền đưa tay ra hiệu hắn dừng lại.
Liên Thẩm Kỳ đổi tư thế, muốn tách Cẩm Lý ra trước.
Cẩm Lý phát hiện ý đồ của Liên Thẩm Kỳ, cực kỳ không vui vẻ, hai chân liền rời khỏi mặt đất, sử dụng tư thế tựa như gấu koala bám chặt lấy người Liên Thẩm Kỳ, lắc đầu:” Ưm, người ta không muốn đâu.”
Giọng nói mềm mại nũng nịu khiến tâm của Liên Thầm Kỳ tan chảy hoàn toàn, Liên Thẩm Kỳ sủng nịnh nhìn con gấu nhỏ dính người trong lòng, một tay đỡ lên hông Cẩm Lý, một tay đặt ra sau đầu anh, giúp anh không bị quá mỏi.
Cẩm Lý tựa đầu lên vai Liên Thẩm Kỳ, không ngại ánh mắt của đám người Loan Hy, vui vui vẻ vẻ làm tổ trong lòng Liên Thẩm Kỳ.
Cẩm Lý vốn không có khối lượng, treo ở trên người Liên Thẩm Kỳ ngoài việc nhìn hơi kỳ ra thì đều không ảnh hưởng đến hành động của y.
Liên Thẩm Kỳ không cảm nhận được sức nặng của Cẩm Lý, nhưng lại nhận được hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, sau khi xác định Cẩm Lý đúng là một thực thể, lúc này mới để anh tùy ý treo trên người mình, hướng đám người Loan Hy đi tới.