Người đến đã mạc danh kỳ diệu, lúc đi lại càng mạc danh kỳ diệu.
Hà Hiểu Nguyệt ngây người, nửa ngày sau mới chạy thẳng về hương khuê của mình, cấm lấy chiếc gương trên bàn trang điểm, tỉ mỉ soi từ trên xuống dưới một lần, mới vỗ vỗ bộ ngực sữa, thở sâu một hơi.
May là dung nhan, trang phục đều rất sạch sẽ, không có nửa điểm lôi thôi, không biết có lưu lại được chút ấn tượng tốt nào trong mắt đối phương hay không?
Trái tim vẫn còn đang đập loạn, cơ hồ muốn nhảy ra khỏi
Đường Nhu tới chỉ có ý tứ này? Hay là đại biểu cho việc những hồng nhan kia đã nghe được một vài tin tức?
Chẳng lẽ các nàng đã biết được chuyện giữa bản thân mình cùng hắn?
Aizzz, tự dưng đoán mò, bản thân mình cùng hắn cũng là thanh bạch không có chuyện gì mà….
Tuy đã cưỡng chế bản thân trấn định lại, nhưng trái tim nàng vẫn không ngừng đập liên hồi, dường như trong đầu đang treo một thứ gì đó, khiến cho tâm thần nàng vô cùng bất an.
– Hiểu Nguyệt, mau ra chào hỏi khách đi con.
Ngoài cửa truyền đến tiếng thúc dục của phụ thân.
– A, nữ nhi tới ngay…
Nàng thở dài, bất đắc dĩ đi ra ngoài.
Mấy ngày nay, Đường Tiểu Đông một mực không xuất hiện, ngược lại Đoàn công tử cùng Vương Ngạo Phong liên tục quấy rầy, khiến cho nàng vô cùng khó chịu.
Luận tướng mạo nhân phẩm, thế gia, hai người này đều phi thường không tệ, đều là bạch mã vương tử trong thâm tâm những thiếu nữ hòai xuân, đáng tiếc, trái tim nàng đã có chủ, đã ẩn chứa thân ảnh của một người nào đó.
Thưởng thức món cháo phỉ thúy trân châu khiến người ta nhỏ nước miếng, vẻ mặt Vương Ngạo Phong cùng Đoàn công tử chợt biến thành vô cùng cổ quái.
– A ha, nhị vị đang ăn sáng?
Đường Tiểu Đông cùng Tần Thiên Bảo tiến vào.
– Sáng sớm, chim chóc mới đi ăn mà, ha ha.
Vương Ngạo Phong bắt trước giọng điệu của hắn, cười ha hả.
Đường Tiểu Đông hít hít, cười nói.
– Đã quên nói cho nói cho Vương Tam công tử biết, còn có câu súng bắn chim đầu đàn nữa, hăc hăc.
Tần Thiên Bảo rất không khách khí tự múc cho mình một bát cháo, sau đó dốc ngược vào miệng, cháo vừa vào miệng, “phụt”, hắn phun ra toàn bộ.
– Oa, mặn chết người ta rồi.
– Ah, xin lỗi các vị công tử.
Vừa bưng vào một món ăn khác, khuôn mặt Hà Hiểu Nguyệt đỏ hồng, trong xấu hổ còn mang theo hoảng loạn cùng bất an.
Vừa nãy nấu cháo, người thất thần, cũng không biết là cho bao nhiêu muỗng mu
Dành lấy đĩa rau trên tay Hà Hiểu Nguyệt, vừa gắp được một miếng, Tần Thiên Bảo lại phun ra miếng rau vừa đút vào trong miệng.
– A, món này lại không cho muối.
Khuôn mặt Hà Hiểu Nguyệt đỏ như lửa, lúng túng xin lỗi, tay chân luống cuống thu lại đĩa rau không cho muối.
Hôm nay, Hà Hiểu Nguyệt làm sao vậy? Nấu nướng không phải cho quá nhiều muối thì lại quên không cho muối, bộ dáng thì thất hồn lạc phách?
Vẻ mặt mọi người mờ mịt, mắt tròn mắt dẹt.
Đoàn công tử đứng dậy đi vào trong nhà bếp, muốn an ủi mỹ nhân.
Vương Ngạo Phong mỉm cười.
– Đường huynh có nhiều hồng nhan như vậy, vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn sao?
Đường Tiểu Đông cười ha hả.
– Vương huynh đã kiếm được nhiều tiền như vậy sao vẫn còn chưa dừng tay?
Trên mặt Vương Ngạo Phong vẫn là nụ cười thong dong.
– Tốt hơn là Đường huynh vẫn nên rút lui, không nói đến chuyện Hà lão bá sẽ tuyệt đối không đáp ứng, hơn nữa cửa ải của hữu tướng đại nhân, ngươi cũng khó mà qua được.
– Aizzz…
Đường Tiểu Đông làm bộ sầu mi khổ kiếm, thở dài.
– Ta là người chưa hết hy vọng thì vẫn làm đến cùng, chưa đến Hoàng Hà thì chưa từ bỏ ý định mà.
Sắc mặt chợt biến, hắn cười tủm tỉm. Nguồn: http://thegioitruyen.com
– Chẳng lẽ Vương huynh không tự tin về bản thân mình?
Ánh mắt lành lạnh hiện lên một tia màu sắc quái dị, Vương Ngạo Phong mỉm cười.
– Nếu thua trên tay Đường huynh, Vương mỗ tuy bại nhưng vẫn vinh.
Ngữ khí đã bớt đi chút ngạo mạn, lộ ra chút tịch mịch, bất đắc dĩ, khó hiểu.
Luận nhân phẩm, tướng mạo, gia thế, chẳng lẽ hắn không bằng được Đường Tiểu Đông? Thế nhưng trên tình trường tại liên tiếp bại trong tay Đường Tiểu Đông, trơ mắt nhìn Lôi Mị kiều diễm vô song, Đường Nhu mềm mại nhu mì, vùi đầu vào trong vòng tay của Đường Tiểu Đông, sao hắn lại không nhụt chí cho được?