Nghe xong lời dặn dò của Hắc Vũ Việt thì Mỹ Lam lại càng ngại ngùng hơn. Biết được hai bọn họ chắc chắn đã đi xa, Mỹ Lam mới từ từ bước lại gần Cảnh Sâm. Việc đầu tiên Mỹ Lam làm là cầm lấy tay Cảnh Sâm xoa xoa nhẹ rồi hỏi:”Anh còn đau chứ!”
“Em đừng lo, mấy cái vết thương này rất nhẹ nên….” Cảnh Sâm đang nói thì bị Mỹ Lâm bóp chặt lấy tay làm ảnh khá đau nên không thể nói tiếp.
Mỹ Lam cầm tay Cảnh Sâm nói:”Anh biết không? Anh nói nói dối rất tệ!”
Cảnh Sâm nhìn Mỹ Lam chầm chầm hỏi:”Thật sao?”-“Thật” Mỹ Lam không ngập ngừng trả lời.
Từ giây phút đó Mỹ Lam cảm thấy hài người như được gần nhau hơn, Mỹ Lam nhìn ngoài trời lá thu cũng đã rụng nhiều rồi nhỉ lại là một năm nữa sắp qua.
Thấy Mỹ Lam cứ nhìn chầm chầm bên ngoài, Cảnh Sâm mới đứng dậy lấy áo khoác cho mình và một cái áo khoác khác cho Mỹ Lam đưa cho cô rồi nói:”Em mặc vào đi, rồi chúng ta ra ngoài.”
Khi Mỹ Lam đã mặc áo ấm vào thì Cảnh Sâm chủ động nắm lấy tay cô cùng đi ra ngoài.
Mỹ Lam hít một hơi thật sâu nói:”Thời tiết lúc này rất giống lần đó!” Mỹ Lam nói một câu nói khó hiểu vô cùng.
Cảnh Sâm cũng vô cùng thắc mắc hỏi:”Lần đó?”
“Là vào lần sinh nhật của Nam Hoàng!” Mỹ Lam nói bằng một giọng nhẹ nhàng với câu nói đầy ẩn ý.
Nhớ like và bình luận nhà mọi người!!! Nếu thích thì hãy nhấn theo dõi để đón chờ những tập mới nhất nhé!!!
Nhớ bỏ phiếu và tặng quà để mình có động lực hơn khi ra chap mới nhá!!!!