An Tranh hít sâu một hơi.
Lương Hạ che chặt miệng lại, không dám hé môi nửa lời.
Hàn Tịch nhìn sofa lại nghĩ đến cảnh tượng lúc Hạ Nhi cầm dao rạch nát chiếc sofa kia ra, có chút hoảng.
Ba người đi tới một góc đầy chai lọ vương vãi, Hàn Tịch lập tức ra hiệu An Tranh tắt đèn đi.
Người gây ra khung cảnh bạo lực và phá hoại cực kỳ khủng khiếp này, lúc này lại yên tĩnh trở thành một người trơ trọi, yếu đuối nhất, đáng thương nhất.
Cả người Hạ Nhi đang dựa bên cạnh khung cửa sổ dài, khuôn mặt nhợt nhạt đờ đẫn dán lên mặt kính, một đầu tóc nâu nhạt bung xoã rối loạn trải khắp người, bên chân và xung quanh đều vung vãi không ít lọ thuỷ tinh vỡ vụn. Đủ loại rượu vang, trong bàn tay đầy vết xước còn cầm một chai rượu màu trắng.
Nhìn tư thế này, chưa uống chết ngất thì cũng đã say mèm.
Hạ Nhi không làm ầm ĩ, có lẽ mọi phẫn nộ của cô đã dùng cả vào việc đập đồ rồi.
“Cút!!!” Giọng nói khàn khàn nhẹ bẫng.
Hàn Tịch lẳng lặng nhìn cô, tỉ mỉ quan sát cô thật kỹ.
An Tranh không dám động, bởi vì nhìn thấy rõ bên tay Hạ Nhi là con dao sắc lẹm tinh xảo đang toả ra ánh sáng bạc lành lạnh.
An Tranh xem như biết Hạ Nhi từ nhỏ, Hạ Nhi có rất nhiều mặt, có thể là lạnh lùng tàn nhẫn nhất, có thể là đanh đá nghĩa khí nhất, có thể vừa giảo hoạt vừa độc ác nhất, vừa thẳng thắn vừa xinh đẹp nhất.
Nhưng lúc này…
Ánh mắt say khướt, mơ màng.
Hạ Nhi bỗng ngẩng đầu lên nhìn ba người, ánh sáng trong đôi đồng tử màu hổ phách rõ ràng thể hiện sự rời rạc, thiếu tập trung.
“Tôi bảo cút hết đi! Nghe không?” Giọng nói trở nên rét lạnh, lạnh còn hơn cả những bông tuyết đang bay đầy trời ngoài kia.
An Tranh không nhịn nổi nữa, lập tức lao qua, nhưng sau đó lại khựng người lại.
Hạ Nhi chĩa thẳng con dao vào An Tranh không chút do dự.
“Tôi bảo! Cút hết ra ngoài.” Từng chữ nghiến ra từ kẽ răng, bạo ngược vô cùng.
Hơi thở mang nồng đậm mùi rượu lan toả trong không khí, ánh mắt hổ phách toàn là tuyệt vọng cùng bi thương.
Hàn Tịch đưa tay kéo An Tranh ra, thân thể lướt nhanh tới chụp lấy con dao trên tay Hạ Nhi, chỉ một động tác liền khiến con dao kia rơi xuống mặt sàn.
Hạ Nhi phẫn nộ, nắm lấy cổ tay Hàn Tịch há miệng cắn mạnh xuống.
Hàn Tịch sắc mặt bình thản, yên lặng để cô cắn, không hề phản kháng.
Hạ Nhi cắn rất mạnh, đến khi mùi máu xộc vào trong miệng mới bừng tỉnh, giọng nói ngập tràn uất ức cùng căm phẫn:
“Tại sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao?”
Cô chất vấn trong tuyệt vọng, làm cho tâm trạng của Hàn Tịch cũng lên lên xuống xuống, quặn thắt đau đớn theo cô.
Hàn Tịch cúi người bế bổng cô lên, đi vào phòng ngủ, nhưng trong đó lại là một khung cảnh bão tố khác.
Cả đệm và ga giường đều bị xé tan nát, ruột lòi cả ra, bông bay khắp phòng, chiếc gối cũng bị con dao lạnh lẽo ghim chặt trên đầu giường.
Rốt cuộc thì căn nhà này có tội lỗi gì với cô vậy?
Hàn Tịch thở dài, liếc nhìn nữ nhân nằm gọn trong lòng mình, đã gục ngủ say đến không biết gì, trên tay còn ôm chai rượu không buông.
An Tranh liếc nhìn phòng ngủ, thở dài thấp giọng:
“Giường này không ngủ được nữa rồi. Hàn quàn gia…”
Dứt lời đã thấy Hàn Tịch ôm Hạ Nhi đi ra hướng cửa chính.
Lương Hạ vội vã chạy theo sau, ánh mắt tràn ngập lo lắng bất an.
Hàn Tịch mở cửa phòng mình, đem Hạ Nhi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
An Tranh và Lương Hạ cũng bước vào, liếc nhìn Hạ Nhi nằm an tĩnh trên giường trắng muốt, An tranh thấp giọng gằn từng tiếng:
“Mẹ kiếp! Cô ta nói rằng sẽ không để bất kì ai cướp Hạ Nhi ra khỏi tay cô ta. Vậy mà…”
Lương Hạ đứng bên cạnh đè nén tiếng khóc, giọng nỉ non yếu ớt:
“Hạ Nhi… cậu ấy sẽ không sao chứ?”
Hàn Tịch liếc nhìn An Tranh, thấp giọng nói:
“Cô và Lương tiểu thư vẫn nên trở về đi. Chăm sóc cô ấy là phận sự của tôi.”
An Tranh nghe thấy liền nhíu mày, muốn phản bác nhưng bị Lương Hạ kéo tay lại.
“Cậu ở đây cũng không giúp được gì, về thôi.”
Giọng Lương Hạ nhỏ xíu như giọng mũi.
An Tranh liếc nhìn Hàn Tịch, lại nhìn Hạ Nhi đang nằm trên giường, một lúc sau liền xoay người đi ra khỏi phòng.
Lương Hạ cúi đầu với Hàn Tịch, nhẹ giọng:
“Phiền Hàn quản gia chăm sóc cậu ấy. Nếu cậu ấy tỉnh lại, cô báo cho tôi một tiếng.”
Hàn Tịch gật nhẹ đầu, xem như đáp ứng.
Lương Hạ nhìn Hạ Nhi một lúc, xoay người đi ra khỏi cửa.
Hàn Tịch liếc nhìn nữ nhân nằm trên giường, trông thấy bên khoé mắt đỏ ửng rơi xuống một giọt nước mắt, ngay cả trong giấc mơ cũng khóc đến thương tâm, Hàn Tịch nghiêng người qua, giơ tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên gò má cô, thì thầm:
“Em cứ thế này, tôi sẽ đi giết Khương Tình đấy.”
Đôi mắt nâu nhạt của Hàn Tịch nhìn cô, giống như thu lại tất cả những điểm rực rỡ trên thế gian này, vừa thâm trầm vừa dịu dàng, vừa tình cảm vừa nguy hiểm, giống như cảnh sắc dưới trăng đêm gió, tất cả mọi tình cảm bị đè nén đều gói gọn trong đôi mắt.
Một lúc sau, Hạ Nhi mơ mơ hồ hồ hé mở đôi mắt hổ phách, nhìn thấy nữ nhân đang nhìn mình, cô bật cười chống người ngồi dậy, hơi thở nóng bừng thả ra hương rượu thơm ngát, tay đưa lên chạm vào khuôn mặt tuyệt mỹ đẹp như tượng tạc của Hàn Tịch, ngón tay mân mê làn da mịn màng trong suốt, môi mọng đỏ mấp máy không rõ.
Hàn Tịch bị hành động đó của Hạ Nhi làm cho cứng đờ người, xúc cảm từ đầu ngón tay nóng bừng len lỏi vào trái tim, đôi mắt nâu nhạt chằm chằm nhìn cô, hàng mi chớp nhẹ, sống mũi cao thẳng, bờ môi dịu dàng, cơ thể Hàn Tịch như giấu một ngọn lửa, muốn nốt trọn lấy đôi môi cô, cơ thể cô, trái tim cô.
Hàn Tịch khắc chế nhẫn nhịn, run run đưa tay ra chạm vào lọn tóc rơi trước ngực cô, khi những sợi tóc mềm mại luồn khẽ qua kẽ tay, hơi thở của Hàn Tịch càng trở nên nặng nề.
Trong đầu như có một con quỷ dữ quen thuộc bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Hàn Tịch cũng không vuốt ve tóc cô nữa, bàn tay run rẩy chạm vào khuôn mặt cô, nhiệt độ trên người cũng bắt đầu nóng rực lên.
“Cô là ai?” Môi đỏ mọng mấp máy ra mấy chữ khó hiểu.
Thanh âm ấy cực khẽ, nhưng lại mang một sức mạnh vượt qua mọi âm thanh khác.
Tình cảm bị đè ép dưới đáy biển sâu bỗng dưng bùng nổ trỗi lên dữ dội, dục vọng hóa thành dòng thác lũ không thể kiểm soát, cuốn đi tất cả lý trí của Hàn Tịch.
Cuối cùng Hàn Tịch vẫn không thể kiểm soát nổi bản thân, cúi đầu xuống, môi mỏng áp tới hôn lên môi cô.
Nụ hôn ban đầu chỉ là sự động chạm nhẹ của hai cánh môi, nhưng một lúc sau lại trở nên quấn quýt không rời, Hàn Tịch càng hôn lại càng muốn nhiều hơn, đầu lưỡi vươn ra cạy mở, cánh môi cô hơi lạnh, lưỡi lại ấm nóng, mềm mại đến chết người, khiến Hàn Tịch chỉ hận không thể mút cô vào bụng.
Hàn Tịch dùng đầu lưỡi đùa nghịch, nhẹ nhàng vờn mút trêu đùa cánh môi cô.
Trong lòng như bị thả ra một con quỷ dục vọng điên cuồng, Hàn Tịch càng hôn lại càng sâu, nụ hôn mút mát khắp khoang miệng, từ từ di chuyển xuống cằm cô, lại tới cần cổ thon nhỏ mềm mại, mùi hương trên người cô như hoa, như anh đào nở rộ thơm ngát.
“Không…” Thanh âm mềm nhẹ lại có hương vị say mèm của rượu vang lên.
Hàn Tịch ngay lập tức rụt người lại, thở hổn hển đứng phắt dậy.
Ánh mắt nâu nhạt nhìn chằm chằm Hạ Nhi đang mơ mơ màng màng, sau đó xoay người bước chân loạng choạng hoảng loạn chạy ra khỏi phòng ngủ.