Mặc dù Văn Ngọc Kinh yêu thích vân du tứ hải, nhưng tuyệt đối không có đạo lý đang trên đường trừ yêu lại tùy tiện rời đi, hơn nữa ô và kiếm lại bị đánh rơi, bạch y dính máu, làm người không thể không hoảng sợ.
Mặc dù Nhậm Thính Phong đã hạ lệnh phong tỏa tin tức nhưng chẳng biết vì sao lại không có tác dụng.
Lời đồn lan truyền trong núi, lòng người bàng hoàng, đều bảo rằng Đoạn Thư Tuyệt lòng muông dạ thú, cấu kết với hắc xà, thí sư phản đạo, thậm chí có người còn đem chuyện Diệp Ký Minh là ác Giao, đồn đãi Đoạn Thư Tuyệt vốn định cùng ác Giao kia nội ứng ngoại hợp, bắt gọn một lưới các tu sĩ, không ngờ mưu đồ bị Văn tiểu sư thúc nhìn thấu, Đoạn Thư Tuyệt đành phải vi phạm luân thường đạo lý, lạnh lùng hạ sát thủ. Lời đồn rất chi tiết, giống như có máy camera theo dõi, xuyên thấu toàn bộ hành trình của hai người.
Trì Tiểu Trì dùng ruột thừa của mình để suy nghĩ cũng đủ biết là con gà nào làm.
Cho nên khi bị áp giải lên Phượng Hoàng Đài, tâm tình của cậu vẫn ổn định.
So với đó, tâm tình của Yến Kim Hoa tương đối kích động, thậm chí còn muốn hát một bài (Tháng Ngày Thật Tươi Đẹp).
Hắn là nhân chứng quan trọng, sau ba ngày làm nóng người, chỉ chờ lâm trận ra đòn, kéo Đoạn Thư Tuyệt từ đỉnh cao xuống dưới, rơi đến tan xương nát thịt.
Hắn không còn tiểu đệ, không còn Kiếm Trung Thạch, không còn đồ đệ, không còn đan dược luyện từ Sơn quỷ, kế hoạch từng bước bị phá hoại, tâm thái đã sớm nát tan.
Hiện tại nhìn thấy Đoạn Thư Tuyệt gặp xui xẻo cũng đủ vượt xa ý muốn hoàn thành nhiệm vụ ban đầu của hắn.
Năm người đứng đầu của phái Tĩnh Hư đều ngồi trên đài cao, các đệ tử thấy canh giờ sắp tới, cũng dừng lại tiếng ồn ào, chậm rãi đợi buổi xét xử bắt đầu.
Tiếng chuông vang lên ba lần, Trì Tiểu Trì quỳ một chân xuống, mặt mày rũ xuống, kính cẩn tuân phục.
Vì sư đệ mất tích mà mấy đêm nay Xích Vân Tử bị mất ngủ, bây giờ mặc dù đã cố gắng bảo trì ôn hòa nhưng cũng khó nén sự lạnh lẽo đối với Đoạn Thư Tuyệt: “Đoạn Thư Tuyệt, chuyện ở ba ngày trước tại Mê Điệp Cốc, ta muốn nghe xem ngươi giải thích thế nào.”
Trì Tiểu Trì liền đáp lại từng lời, trận bảo kiếm kỳ lạ, Văn Ngọc Kinh biến mất, cùng với Diệp Ký Minh cứu nguy, thật lòng mà đáp, không hề bóp méo.
Khi nói đến chuyện Diệp Ký Minh nửa đường lao ra giết chết ác Giao, Xích Vân Tử liền cau mày.
Ông hỏi: “Ngươi quen biết tên yêu vật kia à?”
Trì Tiểu Trì đáp: “Dạ.”
Trong đám đệ tử phát ra tiếng xì xầm.
“Là quen biết sau khi gia nhập môn phái hay là quen biết từ trước?”
Trì Tiểu Trì đáp: “Quen biết từ trước.”
“Quen biết ở đâu?”
Trì Tiểu Trì đáp rõ ràng từng chữ: “Ở Núi Tĩnh Hư, Ngư Quang Đàm.”
Yến Kim Hoa: “…”
Hắn đang chờ Đoạn Thư Tuyệt nói dối, thí dụ như công bố mình và hắc xà quen biết không lâu, hoặc là căn bản không quen biết, như vậy mình mới có thể cầm lấy chứng cứ ba mặt một lời, nhưng hiện tại Đoạn Thư Tuyệt lại nói thật, hắn muốn tiếp tục lắng nghe để tìm kiếm sai lầm nhưng giữa đường lại bị Đoạn Thư Tuyệt gián tiếp chỉ tên.
Rõ ràng là cơ hội chủ động lại trong nháy mắt chuyển thành bị động, Yến Kim Hoa uất nghẹn lồng ngực, không nuốt xuống được cũng không nhổ ra được, nghẹn đến mức muốn trợn trắng mắt.
Nên nhớ mặc dù hắn đã báo cáo với Xích Vân Tử, Diệp Ký Minh là thứ mà Đoạn Thư Tuyệt âm thầm nuôi dưỡng ở Ngư Quang Đàm, những thứ còn sót lại có thể chứng minh quan hệ của hai người, nói không chừng sớm có cấu kết với nhau, nhưng những đệ tử đứng bên dưới lại chưa từng biết chuyện này.
Mọi người bắt đầu xì xào nghị luận, ánh mắt hoài nghi dồn dập chuyển sang Yến Kim Hoa.
Ngư Quang Đàm? Lẽ nào chuyện này có quan hệ gì với Yến Kim Hoa?
Không ngờ trở thành tâm điểm để mọi người dồn dập nhìn vào, da mặt của Yến Kim Hoa phát sốt, sau lưng cũng ngứa ngáy.
Nhưng hắn rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.
Dây chuyền nanh rắn trên cổ Đoạn Thư Tuyệt chính là bằng chứng quen nhau của hai người.
Văn Ngọc Kinh bị bắt, không thể quay về bao che cho Đoạn Thư Tuyệt.
Nếu Đoạn Thư Tuyệt muốn giội nước bẩn thì phải chứng minh mình là một đóa bạch liên thuần khiết như thế nào?
Nghĩ tới đây, Yến Kim Hoa cảm giác lúc này mình vững vàng như một lão cẩu, hoàn toàn có thể thắng ngược trận này.
Dù sao một người muốn chứng minh chính mình chưa từng làm chuyện gì đó thì quả thật là khó như lên trời.
Hắn ung dung bước ra khỏi hàng, quỳ mọp xuống đất, làm ra bộ dạng vô cùng đau lòng: “Sư phụ chứng giám, đệ tử xác thực vì một lúc thiện tâm, lén lút thu giữ Đoạn Thư Tuyệt bị thương, làm trái quy củ của phái Tĩnh Hư. Nhưng sư phụ thường dạy dỗ chúng ta phải biết lương thiện, tuân theo thiên đạo. Đoạn Thư Tuyệt là Giao nhân, sinh ra trong thiên địa, có tâm có tình, đệ tử thấy hắn đáng thương nên sinh lòng trắc ẩn, nhưng không ngờ dẫn sói vào nhà, càng, càng không biết hắn lại có gan to như vậy…”
Lời này rõ ràng là tự ca ngợi, không chỉ giúp Yến Kim Hoa tự đội lên vầng sáng thánh nhân cho mình mà còn trôi chảy vạch trần thân thế thật sự của Đoạn Thư Tuyệt.
Xích Vân Tử biến sắc, hơi quay đầu, nhắm mắt không nói gì.
Chúng đệ tử thì lập tức bùng nổ.
… Giao nhân?
Đoạn Thư Tuyệt là Giao nhân?
Vậy mục đích của hắn vào núi là làm gì? Quả thật là lòng muông dạ thú sao?
Lời nói xì xầm truyền vào trong tai Trì Tiểu Trì.
Đã từ lâu cậu nghe qua đủ loại lời đồn, có khó nghe hơn nữa cũng sẽ không để bụng, chỉ xem như bọn họ đang tự giới thiệu.
Nhưng cậu nhận ra tay phải của mình đang nắm chặt một cách không tự chủ, ngón tay cái nổi cả gân xanh.
…Những câu nói này, những lời nghị luận này, kiếp trước Đoạn Thư Tuyệt núp trong phòng luyện đan đã nghe rất nhiều.
Mà chuyện kế tiếp xảy ra đã trở thành một cơn ác mộng khắc sâu trong đầu của Đoạn Thư Tuyệt, làm cậu nửa đêm tỉnh mộng cũng phải loạn nhịp tim một hồi lâu.
Cậu sống lại một kiếp, chẳng lẽ phải đối mặt với cục diện y như trước? Còn phải hại Diệp huynh chết thêm một lần nữa sao?
Như vậy chi bằng…
Trì Tiểu Trì như núi bất động.
Cậu nói với Đoạn Thư Tuyệt: “Bình tĩnh.”
Đoạn Thư Tuyệt dùng ngón tay cái viết lên mặt ngón tay phải: “…Vâng.”
Trì Tiểu Trì nói: “Tin tôi.”
Trong chốc lát, cậu cảm thấy cường độ nắm tay trở nên nhẹ hơn chút.
“Nếu như tình thế không còn cách nào cứu vãn thì tôi sẽ cho bọn họ chứng kiến thế nào là bạo dân Đoạn Thư Tuyệt.” Trì Tiểu Trì vững vàng quỳ tại chỗ, “Hiện tại trước tiên cứ để tôi cho Yến Kim Hoa mở mang kiến thức về điêu dân Trì Tiểu Trì một chút.”