Trên chiến trường, Chương Đức Thành vừa chạy, thanh âm kêu gọi rút lui của y cũng đã khiến cho tinh thần đám bộ hạ sụp đổ, không còn lòng dạ nào tái chiến, nắm lấy cơ hội chạy trốn tứ phía.
Đối mặt địch nhân người đông thế mạnh tấn công như vậy, chỉ có thể bị chết càng nhiều hơn.
Trong chiến trận sôi trào, tiếng long câu hí và tiếng người kêu thảm thiết không ngừng vang lên, cũng có người chạy tứ tán bốn phía, tìm đường bỏ chạy trối chết.
Càng ngày càng có nhiều tu sĩ hô to đầu hàng.
Nhưng Viên Chính Côn dẫn Lý Tín và Tôn Kiều Kiều chạy thục mạng cũng lộ vẻ sợ hãi, y rất muốn đầu hàng nhưng lại không dám đầu hàng. Bởi vì Miêu Nghị đuổi theo ba người bọn họ không thả, cho nên chỉ có thể chạy trốn.
Ba người vừa từ trong chiến trận hỗn loạn lao ra, Miêu Nghị lập tức rời khỏi bọn Tần Vi Vi, một người một long câu giận dữ xông tới:
– Viên Chính Côn, trốn đi đâu?!
Ba người liều mạng chạy như điên, nhưng lại phát hiện tiếng vó long câu tựa hồ càng ngày càng gần, quay đầu nhìn lại nhất thời bị dọa sợ đến hồn phi phách tán.
Ba người đã kiến thức Miêu Nghị hung hãn, giết đám động chủ khác giống như thái rau xắt chuối, chỉ một người một long câu cũng đủ xung phong làm cho địch nhân người ngã mã lật, hiện tại bọn họ đã không thể nào ngăn cản tên mã thừa Phù Quang động năm xưa.
Miêu Nghị một thân chiến giáp khí phách kể cả vật cỡi cũng có, toàn thân nhuốm máu, tay cầm trường thương, dữ tợn như hung thần ác sát đuổi tận cùng không buông. Hơn nữa càng đuổi càng gần, ưu thế ba người chạy trốn trước tựa hồ không có tác dụng gì.
Muốn so cước lực với Hắc Thán, vật cỡi của ba người bọn họ vẫn còn kém, cước lực của Hắc Thán có thể nói là cực kỳ lợi hại, nhất là lúc đuổi người khác chật vật chạy thục mạng.
Lúc nó bị người khác đuổi rất khó chịu, nhưng lúc đuổi người khác lại rất thoải mái, dốc hết toàn lực mà chạy.
Nếu như trước đây Chương Đức Thành dẫn quân truy kích Dương Khánh cũng có thể có được cước lực nhanh như Hắc Thán, có lẽ Dương Khánh đã xong đời.
Thấy càng trốn càng khó, dưới tình thế cấp bách Viên Chính Côn nhìn quanh tả hữu tìm kiếm cơ hội giữ mạng, thấy bên phải phía sau cũng có người truy kích địch nhân chạy trốn, bất quá chấp nhận đầu hàng.
Đằng nào cũng là một lần chết, chỉ có thể quay đầu lại đánh cuộc một lần, y nhanh chóng mang theo Lý Tín cùng Tôn Kiều Kiều đột nhiên vòng lại, lượn một vòng về phía sau bên phải.
Miêu Nghị há chịu bỏ qua cho bọn họ, lập tức quay đầu đuổi theo gào thét:
– Cẩu tặc chớ chạy!
– Chúng ta đầu hàng, chúng ta đầu hàng!
Ba người Viên Chính Côn kinh hoàng nhảy xuống long câu, ném vũ khí trong tay xuống, đối mặt một đội nhân mã trước mặt hô to đầu hàng.
– Cẩu tặc nhận lấy cái chết!
Miêu Nghị Xông lên không nói hai lời, vung thương quét ngang ba người, tru diệt cừu địch.
Ai ngờ trong đội nhân mã đối diện có hai người thúc long câu xông ra, vung đại đao gạt đỡ, hất Nghịch Lân thương của Miêu Nghị văng ra.
Miêu Nghị xông qua rồi lập tức giục Hắc Thán quay đầu trở lại, trừng mắt nhìn người vừa ngăn cản hắn, phát hiện không ai xa lạ, chính là Hùng Khiếu.
Miêu Nghị một thân chiến giáp nhuốm máu, Hùng Khiếu cũng không tốt lành gì hơn, cũng toàn thân đẫm máu, tựa hồ cánh tay trái còn bị thương nhẹ.
Hùng sơn chủ cùng Miêu động chủ trải qua một trận chiến đẫm máu nhìn thẳng vào mắt nhau, vẻ cừu địch trong mắt hai oan gia lộ rõ không che giấu chút nào.
Hùng Khiếu là lần đầu tiên chú ý tới chiến giáp khí phách trên người Miêu Nghị kể cả vật cỡi, ánh mắt lại nhìn lướt qua Nghịch Lân thương rõ ràng tốt hơn đại đao trên tay mình, môi khẽ giật giật, trong lòng cảm thấy vô cùng không thoải mái. Trang bị của một tên động chủ lại tốt hơn cả một vị sơn chủ như mình, chuyện này không thể nào nói nổi…
Tên khốn này thật sự là càng ngày càng khoa trương phách lối, không biết thu liễm chút nào. Hùng Khiếu hừ lạnh một tiếng trong lòng, nhìn chằm chằm Miêu Nghị lạnh lùng nói:
– Miêu Nghị ngươi muốn làm gì?
Miêu Nghị lộ vẻ giận dữ:
– Ta cũng muốn hỏi ngươi muốn làm gì, tại sao ngăn trở ta giết địch!
Hùng Khiếu lạnh nhạt nói:
– Trận chiến này quân ta tổn thất cực lớn, đang cần nhân viên bổ sung. Hiện tại ba người bọn họ đã hàng ta, ta cũng chấp nhận đầu hàng, bọn họ đã là người của Thiếu Thái sơn ta, không cho phép người khác tùy tiện giết!