Nơi này tên là trấn Ngưu Vĩ, bởi vì nước sông đến nơi cửa sông này chợt hẹp đi, phân luồng, cho nên được gọi là vậy.
Bởi vì nước hẹp, từ sớm nơi này đã được người tìm kiếm mắc võng lớn ba lớp, dùng để chặn thi thể xuôi dòng mà xuống.
Chẳng qua vớt lên không ít thi thể, nhưng đều không nhìn thấy thi thể có đặc thù của Lang Vương.
Quỳnh Nương lại hỏi có phát hiện tuỳ tùng Thường Tiến của Lang Vương không, Công Tôn Vô Dịch nói, sau khi đến hắn đã nhìn một lần, đều không phát hiện người bên cạnh Lang Vương.
Quỳnh Nương nghe vậy ổn định lại. Nếu bọn họ đều không có, ít nhất là đã nói rõ bọn họ không chết trong nước.
Suy nghĩ như vậy, bây giờ nàng đã an tâm, sau đó lại sai người đi tìm ở nơi gió to lốc xoáy hút nước, nhìn xem có người rơi xuống từ trên trời hay không, nếu đám người Lang Vương bị gió cuốn đi, may mắn rơi xuống nóc nhà hoặc là trên nhánh cây cũng không nhất định có khả năng sẽ chết, nói không chừng là rơi xuống nơi hẻo lánh rồi bị thương, không thể liên lạc với người trong quan phủ.
Nhưng lúc đang hừng hực khí thế tìm kiếm, gió lại đột kích.
Công Tôn Vô Dịch sợ Quỳnh Nương có chuyện, bèn tìm nhà lớn của phú hộ địa phương gần đó, mượn một gian phòng ngói gạch nặng cho Quỳnh Nương trú để tránh tàn dư của gió.
Người Quỳnh Nương dẫn đến có một bộ phận ở thượng du, một bộ phận tại hạ du, phân tán ở khắp mọi nơi. Nhiều ngày liên tiếp không ngừng tìm kiếm, ai nấy cũng rất mệt mỏi, nhờ tàn dư lốc xoáy này mà có thể nghỉ ngơi một đêm.
Doanh trướng không chịu được cuồng phong, hiển nhiên không thể dùng, phải phân tán ở thành trấn, tìm nhà ở phòng ốc kiên cố.
Cùng đi theo Quỳnh Nương ở lại nhà của địa chủ này là năm sáu người đám Công Tôn Vô Dịch, ở trong cùng một phòng, ráng ngủ dưới đất một đêm.
Viên ngoại rất hiếu khách, nghe nói đoàn người là quý nhân trong kinh thành bèn chiêu đãi bằng rượu tốt thịt ngon, còn sai người giết hai còn gà mái hầm một nồi thịt gà.
Mấy ngày rồi đám Công Tôn Vô Dịch không được ăn no, hiển ăn rất thoải mái vui vẻ. Nhưng mấy ngày nay Quỳnh Nương đều ăn uống không thoải mái, đặc biệt là không thể nhìn thịt, nếu không nàng sẽ liên tưởng đến những thi thể nhìn thấy bên bờ sông, vì vậy chỉ gắp mấy đũa rau xanh rồi không ăn nữa.
Ban đêm, Quỳnh Nương đắp áo ngủ, mới ngủ được một lúc đã bị một gương mặt trắng bệch ngâm nước làm cho bừng tỉnh. Lúc này cuồng phong ngoài phòng gào thét, xuyên thấu qua song cửa sổ, có cảm giác quỷ khóc sói gào.
Dưới tiếng gió thảm thiết này, căn bản Quỳnh Nương không ngủ được, chỉ ngơ ngác nhìn ánh chớp lập loè ngoài cửa sổ.
Tiếng gió tiếng mưa rơi hỗn loạn, che đậy tiếng động lạ bốn phía trong nhà. Vì vậy Quỳnh Nương cũng không phát giác then cửa phòng đóng chặt của mình bị lưỡi dao mỏng nhẹ nhàng khảy ra.
Lúc cửa lớn bị gió đột nhiên thổi ra, Quỳnh Nương mới kinh ngạc phát hiện có vài hắc ảnh đang đứng ngoài cửa.
Nàng lập tức xoay người gọi người, nhưng lời nói chưa ra đến cửa đã bị cuồng phong đánh cho rơi rớt tan tác.
Mấy kẻ xấu tiến vào chỉ xông đến chỗ Quỳnh Nương, trùm bao tải to lên đầu nàng, bọc cả người lại trong bao tải, vác lên rồi đi.
Vừa rồi lúc vội vàng, Quỳnh Nương mò lấy chuỷ thủ Lang Vương tặng nàng ở dưới gối đầu giấu vào ống tay áo to rộng, lúc này bị người ta vác trên vai, cảm giác được sự lạnh lẽo khi nước mưa làm ướt bao tải.
Nàng biết quyết không thể để những tặc nhân này bắt đi, liều chết vật lộn. Móc chủy thủ ra, nhanh chóng chém xuống, cả người từ bao tải rách ngã xuống đất.
Một khắc rơi xuống đất kia, nàng dốc sức đâm tặc nhân gần mình nhất một đao, sau đó liều mạng chạy đến phòng bên cạnh, dùng sức gõ cửa, mong có thể đánh thức đám Công Tôn Vô Dịch.
Nhưng dùng sức gõ vài cái cũng không thấy động tĩnh, trong lúc vội vàng, Quỳnh Nương nhìn vào từ song cửa sổ bị nước mưa hất ướt. Ánh nến trong phòng chưa tắt, mấy hán từ tính cả Công Tôn Vô Dịch lại đang “ngủ” ngã trái ngã phải, thấy không bình thường, như trúng mê dược.
Đúng lúc này, mấy kẻ xấu kia xông đến.
Quỳnh Nương đi theo Liễu Tương Cư học quyền cước công phu, lúc này tất cả đều kích phát ra, thêm nữa chủy thủ trên tay sắc bén, những người đó quát mắng chịu không ít vết thương.
Nhưng sao một nữ tử có thể địch nổi nhiều nam nhân như vậy, cuối cùng nghe thấy một tiếng xé, vạt áo trước của Quỳnh Nương bị một tên trong đó xé rách.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị mạnh mẽ phá ra.
Nhị hoàng tử Lưu Diệm dẫn người xông đến, thấy tình hình này, hắn sai người bắt lấy những tặc nhân đó.
Sau đó hắn vài bước đi đến bên cạnh Quỳnh Nương, dịu dàng nói: “Công chúa, bổn vương tới chậm để nàng chịu thiệt.”
Nói rồi cởi áo choàng xuống, khoác lên người Quỳnh Nương. Y phục Quỳnh Nương ướt đẫm, vạt áo trước cũng bị xé rách, lộ ra yếm xanh nhạt bên trong, nàng chỉ có thể túm chặt áo choàng của hắn, che chắn thân thể cho mình.
Lúc này cuồng phong dần lớn, Nhị hoàng tử kéo Quỳnh Nương vào phòng nàng ở, sau đó xoay người đóng cửa phòng lại.
Quỳnh Nương cảnh giác nhìn hắn: “Cảm tạ nhị điện hạ giải vây, có điều ta muốn thay y phục mới, mong nhị điện hạ tránh đi.”
Lưu Diệm mỉm cười, gương mặt đoan chính khiêm tốn trước nay lại mang theo nụ cười tà khí: “Được thôi, bổn vương ở đây thay y phục cho công chúa.”
Quỳnh Nương lui về phía sau vài bước: “Nhị điện hạ, lời này của ngươi có ý gì?”
Nhị hoàng tử nhìn Quỳnh Nương, ngữ khí mềm nhẹ, mê hoặc nói: “Bổn vương đến đây diệt phỉ, đúng lúc gặp được công chúa gặp nạn, nàng bị kẻ xấu xé rách y phục, danh tiết mất hết, bổn vương lại che giấu gièm pha cho nàng, lúc này ngoài phòng sóng to gió lớn, chúng ta cũng nhân tiếng gió mây mưa một hồi. Bổn vương đã nhận lời sẽ đối xử tốt với nàng trước mặt thánh thượng, nàng gả cho ta, đợi ta bước lên đế vị rồi sẽ lập nàng làm hậu.”
Quỳnh Nương nghe xong trong lòng lộp bộp, lời này lại y hệt lời Thương Hải đại sư. Chẳng lẽ ý của Thương Hải đại sư là nàng gả cho Nhị hoàng tử là có thể trở thành Hoàng Hậu, đồng thời kết thúc đời đời dây dưa với Sở Tà sao?
Lòng Quỳnh Nương phiền loạn, các loại ý tưởng trong đầu đến rồi lại đi, nhưng lúc Nhị hoàng tử đến gần, thân thể lại phản ứng theo bản năng, nàng bỗng nhiên duỗi tay đâm chuỷ thủ vừa tìm được về phía Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử cùng tập võ với Lang Vương, một nữ tử yếu đuối như Quỳnh Nương không thể đối phó, hắn chợt nghiêng người tránh thoát chủy thủ, tay phải duỗi ra nắm lấy cổ tay ngọc của Quỳnh Nương, hơi dùng sức đoạt lấy chủy thủ, tay trái ôm Quỳnh Nương, mặt mang nụ cười, ngữ khí ngả ngớn: “Ta thích nàng mặt ngoài nhu thuận, bên trong đanh đá cứng rắn như vậy, hoàn toàn không giống những nữ tử bình thường, đúng là có phong vị khác.”
Nói rồi tay dùng chút lực hất chuỷ thủ của Quỳnh nương xuống.
Quỳnh Nương biết mình khó thoát kiếp nạn này, đột nhiên bi ai nảy lên trong lòng, nếu đã chú định đời này nàng và Sở Tà không được chính quả, vậy thì vì sao không sớm kết thúc đời này, chờ mong kiếp sau gặp lại?
Nghĩ vậy, nàng muốn cắn đứt lưỡi mình.
Nhưng lời Nhị hoàng tử lời còn chưa dứt, bỗng ngoài cửa sổ có hắc ảnh chợt lóe qua.
Nhị hoàng tử lập tức cảnh giác, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Cửa lớn phanh một tiếng bị phá ra, một bóng người cuốn gió lạnh xông đến chỗ Nhị hoàng tử, hàn quang trong tay sáng lên, mang theo lạnh lẽo dày đặc bổ xuống chỗ quan trọng dưới khố Nhị hoàng tử.
Người nọ đỏ mắt, mắng một tiếng, hung ác nói: “Ức hiếp nữ nhân của bổn vương, Lưu Diệm, ngươi chán sống rồi!”