Đúng rồi, Chương Lan Nhược ra sao rồi? Hắn nhớ khi đá tiêu nổ, hình như Chương Lan Nhược quay vào trong hang nhặt thứ gì đó, rồi vị tiền bối kia muốn vào cứu hắn, sau đó bọn họ bị sóng nhiệt đẩy ra khỏi hang.
Khúc Mậu nhìn quanh, phát hiện Chương Đình đang nằm trên tảng đá lớn cách hắn không xa, tảng đá khổng lồ ngăn hắn rơi xuống thung lũng, nhưng dường như hắn vẫn bất tỉnh, một vũng máu chảy dưới thân người.
Khúc Mậu ngơ ngác một lúc rất lâu, có chớp mắt hắn ngỡ rằng người trước mắt đã chết.
Hắn không phân rõ cảm xúc lúc này là gì, chỉ cảm thấy quạnh quẽ trống rỗng.
Hắn ghét hắn ta, bọn họ cùng nhau lớn lên, cũng chẳng ai hơn ai nhưng hắn ta cứ xem thường hắn, chỉ chơi với học trò thư sinh, chê bai hắn bất tài, suốt ngày trưng ra cái bản mặt ngông nghênh khinh đời.
Nhưng đó nào phải là thâm cừu đại hận, đúng là hắn hi vọng hắn ta bị xui xẻo, bị cha đánh, muốn hắn ta bị xấu mặt, nhưng hắn chưa bao giờ muốn hắn ta phải chết, hơn nữa lúc nãy, tốt xấu gì cả hai cũng đã trải qua hoạn nạn cùng nhau, hắn phát hiện ra, dường như hắn ta cũng không đáng ghét đến thế…
“Chương Lan Nhược…” Khúc Mậu cất tiếng gọi.
Nhưng Chương Đình không có phản ứng nào.
Khúc Mậu ngơ ngác, muốn đứng dậy đi tới kiểm tra xem thế nào, nhưng chẳng hay mắt cá chân bị trật hay đã gãy mà đau nhói kinh khủng, hắn khó nhọc lết tới gần, lại gọi tiếng nữa: “Chương Lan Nhược?”
Ở khoảng cách gần, Khúc Mậu mới phát hiện Chương Đình đang hít thở rất khẽ, thập chí hắn ta còn đáp lời – dù chỉ là một tiếng ngâm nhẹ phát ra từ cổ họng.
Khúc Mậu luống cuống đỡ hắn dậy, “Ngươi cố gắng gượng chút nữa, ta tìm đại phu cho ngươi.” Hắn sợ hãi nhìn quanh, bấy giờ mới nhận ra mình là người duy nhất có thể ngồi dậy ở bãi đất trống nơi này, các gia tướng và binh lính nằm ở xa không biết sống chết thế nào, sợ hãi gào to, “Có ai không, mau đi mời đại phu!”
Chương Đình nhìn Khúc Mậu, hắn không diễn tả nổi cảm giác của mình lúc này, chỉ cảm thấy rất yếu, mỗi hít thở thôi cũng khiến hắn mệt mỏi. Hắn rất muốn thiếp đi, nhưng hình như có chuyện gì đó chưa hoàn thành, cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, một lúc lâu sau, Chương Đình mới sực nhớ ra, hắn cố gắng giơ tay lên, đưa túi gấm siết chặt trong tay cho Khúc Mậu, “Ngươi cầm… thứ này… giao cho, giao cho Tiểu Chiêu vương…”
Khúc Mậu hồ đồ nhận lấy.
Một lúc sau, Chương Đình hít thật sâu rồi nói: “Và cả… tờ quân lệnh ngươi điểm chỉ… nó có, vấn đề, ngươi phải đề phòng…”
Khúc Mậu chẳng biết hắn đang nói gì mà cũng không có tâm trạng để nghe, bất lực nhìn gương mặt mỗi lúc một tái nhợt của hắn, thế là nóng ruột ném túi gấm sang bên, “Ngươi đừng nói nữa, nghỉ ngơi đi, đợi, đợi người đến, Phong thúc hay Thanh Chấp cũng được, bọn họ sẽ đi mời đại phu…”
Thực ra Khúc Mậu không để ý là đã có người đang đến.
Người này đã đợi ở trong núi từ rạng sáng nên đến sớm hơn mọi người một bước. Có vẻ y không bị ảnh hưởng bởi trận lở đất vừa rồi, cũng không bị cuốn vào trận chiến hỗn loạn, y phục sạch sẽ, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía trước, cúi xuống nhặt chiếc túi gấm bị Khúc Mậu đã ném sang một bên.
Thấy Khúc Mậu ném túi gấm đi, Chương Đình mở miệng toan mắng, túi gấm này có thể cứu mạng hắn, sao hắn lại hồ đồ như vậy? Nhưng lời vừa đến cổ thì lại bị sặc một ngụm máu, Chương Đình ho dữ dội, mặc máu rỉ ra từ khóe miệng, ngẩng đầu nhìn ngọn núi phủ đầy khói xám, “Được rồi, ta lo cho ngươi làm gì… Ngươi thường hồ đồ như vậy, hồ đồ… cũng hay…”
Lúc này người nhặt túi gấm đã ngồi xổm xuống cạnh Khúc Mậu, khẽ nói: “Lúc nãy lên núi ta đã cho người đi thăm dò rồi, trong Huyền Ưng vệ, Trấn Bắc Quân hay quân trú đóng đều có đại phu đi theo, chẳng qua đường lên núi tạm thời bị đá chặn, Lan Nhược, huynh cố kiên trì chốc nữa.”
Chương Đình nhìn Trương Viễn Tụ, ánh mắt rơi vào túi gấm trong tay y.
Trương Viễn Tụ hiểu ý hắn, im lặng một lúc rồi trả túi gấm lại cho Khúc Mậu.
Chương Đình cứ dán mắt nhìn túi gấm, cuối cùng, hắn nở nụ cười hoang hoải: “Vong Trần, trong mắt huynh, Tiển Khâm Đài… là gì?”
Nắng mai chiếu lên mí mắt mỏng của Trương Viễn Tụ, y cụp mắt: “Sao Lan Nhược lại hỏi vậy?”
“Ít nhất, ít nhất là trong mắt ta…” Chương Đình thốt từng câu từng chữ, “Chỉ thấy vạt áo sạch sẽ, không thấy mây xanh…”
Nghe hai chữ “mây xanh”, Trương Viễn Tụ khẽ nhíu mày, không khỏi nhìn Chương Đình.
Chương Đình đã chẳng còn sơi lực, nỗi đau sâu thẳm trong cơ thể hắn như một bàn tay vô hình kéo hắn xuống vực sâu, hắn còn rất nhiều điều muốn nói, còn rất nhiều chuyện đang dang dở, nhưng những hỗn loạn không thể giải thích ấy lại chỉ là khó khăn của người phàm trong tấm lưới bụi trần, cũng như mỗi một người bước lên Thanh Vân Đài đều ôm theo hi vọng mong chờ, mà một kẻ ngốc như hắn sao có thể phán đoán đúng sai.
Chương Đình nhắm nghiền mắt, hỏi nhỏ: “Vong Trần, huynh thật sự có thể vong trần sao?”
Đường núi bị chặn cuối cùng cũng được đả thông, khói mù đầy trời cũng dần tan biến, sau cơn chấn động ngọn núi để lộ vẻ không hoàn chỉnh, đoàn quân năm nghìn nhân lực đã lên núi, còn Huyền Ưng vệ đã có mặt tại bãi đất trống trước hang động. Trương Viễn Tụ nhìn Chương Đình mê man không biết sống chết ra sao, xoay người lại nói với Tạ Dung Dữ.
Có chốc lát, Trương Viễn Tụ gần như không nhận ra y.
Áo trắng tuốt gươm, toàn thân dính máu.
Như thể trải qua một kiếp này, y không còn là vị vương gia bị trói buộc tâm tình, phải tuân thủ cung quy nữa rồi.
Y đã trở thành Dung Dữ ngồi thuyền dạo sông, tiêu dao tự tại.
Là dáng vẻ mà Tạ Trinh hi vọng tiểu công tử Tạ gia nên có.
Đại phu trong quân Huyền Ưng Ti vội kiểm tra vết thương của Chương Đình, Tạ Dung Dữ nhìn Trương Viễn Tụ, “Sao Trương đại nhân lại đến đây?”
Trương Viễn Tụ từ tốn đáp, “Vụ án ở khu mỏ Chi Khê đã kinh động đến đội quân trú đóng núi Bách Dương, vừa khỏi bệnh là hạ quan phải đến núi Bách Dương đốc công, nhưng hay tin này nên cấp tốc chạy tới.”
Phong Nguyên cũng vội vã mang theo binh mã lên núi, ông ta tốn rất nhiều sức lực nhưng không tìm thấy Thanh Duy và Nhạc Ngư Thất trong núi, biết rằng mình đã mất tiên cơ, nay thấy thứ đồ trong tay Tạ Dung Dữ thì sắc mặt trở nên xám xịt. Năm nghìn quân dàn trận trong núi, thống lĩnh quân đoàn quỳ một gối trước mặt Tạ Dung Dữ: “Chiêu Vương điện hạ, mạt tướng gấp rút chi viện nhưng lại đến muộn…”
Tạ Dung Dữ nhìn Phong Nguyên chằm chằm, cao giọng nói: “Tướng quân tứ phẩm đương triều Phong Nguyên, nghi ngờ có dính dáng đến việc mua bán danh sách lên đài, tự ý điều động binh mã, lạm sát người vô tội, có ý đồ tiêu hủy bằng chứng. Nay bổn vương đã lấy được tội chứng, lập tức áp giải Phong Nguyên cùng toàn bộ binh lính dưới trướng lên kinh!”
Thống lĩnh đoàn quân đáp rõ, dưới sự dẫn đầu của Vệ Quyết và Chương Lộc Chi, từng người một trong đội quân tinh nhuệ của Trấn Bắc Quân lần lượt bị bắt trói. Rốt cuộc khói mù xám xịt trên núi cũng đã tan, trả lại cảnh núi rừng xanh ngắt, đại bàng trên những chiếc áo choàng màu đen nhuốm máu trợn trừng đôi mắt, như thể cuối cùng chúng cũng được tung cánh giữa núi non hùng vĩ, một lần nữa cố gắng vụt bay lên trời sau những tháng ngày đằng đẵng.
Trương Viễn Tụ vẫn đứng nơi cũ.
Xung quanh ồn ào huyên náo, dường như mỗi người đều có rất nhiều việc phải làm, còn có con đường để đi.
Chỉ có y dừng lại nơi đây, quanh quẩn tại chỗ.
Y đưa mắt nhìn về phương trời xa xăm.
Vong Trần, trong mắt huynh, Tiển Khâm Đài là gì?
Ít nhất trong mắt ta, chỉcó vạt áo sạch sẽ, không thấy mây xanh…
Tiển Khâm Đài ở núi Bạch Dương đã gần như sắp sửa xây xong, chỉ đáng tiếc, Tiển Khâm Đài cách đây quá xa, bọn họ không thể thấy được nó vào lúc này.
Khói lam khắp trời đã tản, theo dãy núi nhấp nhô nhìn ra xa, nơi nắng mai tỏa khắp chỉ có đỉnh mây xanh.
– HẾT QUYỂN 2 –