Đám người Nhiếp Vân từ trên không trung đáp xuống, đề phòng dừng lại quấy nhiễu người khác, cố ý áp chế tu vi của mình, bằng hai người là Tiên Quân, một người là nửa bước Tiên Quân khủng bố tới cực điểm lại bị một tiểu Huyền Tiên xem thường.
Bởi vì áp chế tu vi nên trong mắt Hàn Chấn, ba người này không đủ gây sợ!
Nếu không phải lo lắng bối cảnh sau lưng bọn họ, chỉ sợ đã sớm động thủ đuổi bọn họ rời đi.
– Nếu chúng ta muốn nhúng tay vào thì sao?
Xi Vưu lão tổ không nghĩ tới cố ý áp chế tu vi lại bị một tiểu Huyền Tiên xem thường, hắn lập tức hỏi lại.
– Nếu như nhúng tay vào, ta không quản phía sau các ngươi có bối cảnh gì, hôm nay phải chết ở nơi này.
Trong mắt Hàn Chấn bắn ra một tia sát khí.
– Các vị, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, đây là ân oán cá nhân giữa chúng ta với Hàn Chấn, các ngươi nên đi thôi, tiếp tục ở lại nơi này sẽ bị liên quan.
Đột nhiên Lam Tây trong đám người hô lên.
Hắn không phải người tâm địa xấu, thấy Hàn Chấn sát khí dạt dào, sợ liên lụy đám người Nhiếp Vân cho nên khuyên bảo.
– Các ngươi đi thôi, Hàn Chấn là trưởng lão Hóa Vũ Tông, thực lực đã đạt tới Huyền Tiên cảnh đỉnh phong, ngay cả phụ thân ta cũng không phải đối thủ, nếu không nắm chặt thời gian rời đi sẽ bị bắt.
Lam Tâm cũng nói.
Tuy nàng tự cho là đúng nhưng tâm tư không xấu.
Xem ra nha đầu ki trước giờ hẳn là đại tiểu thư chưa ra khỏi cửa, kinh nghiệm xã hội quá ít, trước kia lãnh khốc là cố ý giả ra, xem ra ưa thích tự cho là đúng.
– Ha ha, đa tạ hảo ý của hai vị, nếu như ta không đi đâu thì sao?
Thấy hai người thời khắc nguy hiểm chẳng những không có kéo bọn họ xuống nước, lại còn bảo đám người mình rời đi, trong nội tâm Nhiếp Vân lúc này sinh ra một tia hảo cảm.
Đối với người tâm nhãn không xấu cho nên hắn cũng không muốn làm khó đối phương.
– Không đi? Ngươi muốn chết thì ta thành toàn cho ngươi.
Hàn Chấn xoay người lại, cánh tay chấn động, đột nhiên một đạo sát khí xuất hiện, từng bước đi về phía Nhiếp Vân.
– Được rồi, Hàn Chấn, ngươi chẳng phải muốn bắt ta sao? Ta đi với ngươi là được, không nên liên lụy người vô tội.
Đối phương còn chưa tới trước mặt Nhiếp Vân, Lam Tâm tiến tới một bước và quát lớn.
Vốn nàng nhìn thấy Hàn Chấn cảm thấy rất sợ hãi, hiện tại cũng bất chấp giá nào, thái độ cũng kiên định hơn trước.
– Ta khẳng định sẽ mang ngươi đi, đám người này không có mắt như vậy, ta sẽ cho bọn chúng trả giá vì có mắt không tròng.
Hàn Chấn không để ý tới Lam Tâm yêu cầu, hắn quát lạnh một tiếng, bàn tay hắn vươn lên muốn bắt lấy Nhiếp Vân.
Bành!
Bàn tay hắn chưa tới trước mặt Nhiếp Vân đã có một chưởng ấn xuất hiện, đầu của Hàn Chấn bay lên cao, máu tươi bắn tung tóe.
– Ah…
Thấy Hàn Chấn ra tay, đám người Lam Tâm lạnh run, lại không nghĩ rằng đảo mắt đã thấy cảnh tượng như vậy, đám người nhìn nhau, nội tâm sợ hãi không nhỏ.
Ra tay cũng không phải vị thiếu gia kia mà là thuộc hạ cao lớn thô kệch, lúc này thuộc hạ đang lau tay, vẻ mặt xem thường nhìn Hàn Chấn không đầu nằm dưới đất, vẻ mặt khinh thường
– Một tiểu Huyền Tiên còn dám xuất hiện nơi này làm sói vẫy đuôi, tính là cái gì chứ.
Thuộc hạ Nhiếp Vân chính là Xi Vưu thần thú.
Xi Vưu thần thú là nhân vật nổi danh trong thiên địa lục đạo, lão tổ thập đại gia tộc nhìn thấy hắn cũng phải nom nớp lo sợ, một tiểu tiểu Huyền Tiên dám tới đây giả vờ giả vịt, nếu không phải Nhiếp Vân không có đồng ý, chỉ sợ hắn sớm bóp chết đối phương rồi.
– Các ngươi… Giết hắn?
Một lát sau đám người Lam Tâm cũng tiếp nhận sự tạật này, giọng nói của bọn họ lạnh run.