Bây giờ, Andre lại ngáng đường cản lối thế này, đều nằm trong dự liệu của Trương Thác, trong cuộc đời những năm này của anh, chuyện như vậy cũng không hiếm hoi gì.
Đường Dựa xem xét biểu cảm của Trương Thác, mở miệng nói: “Anh Trương, tôi không quan tâm có phải là người khác đặc biệt phái anh đến cứu tôi hay không, tôi chỉ biết răng nếu như không có anh thì tôi cũng không biết mình phải bước chân vào quỷ môn quan bao nhiêu lần rồi nữa”
“Ôi” Trương Thác lắc đầu: “Đúng là một cậu nhóc chính trực mà, Đường Dực, cậu nghiên cứu văn hóa Đông Hòa của chúng tôi, có biết câu này hay không, đó là nơi có người…
“Sẽ có giang hồ!” Đường Dực lập tức tiếp lời Trương Thác: “Anh, anh muốn nói là hôm nay có người đặc biệt chờ chúng ta ở đây sao?”
“Ơ, sao ở đây lại có mùi thuốc súng nồng thế nhỉ, vừa bước vào cửa tôi đã thấy dòng máu Đông Hòa thấp kém rồi”
Cửa lớn quán ăn bị ai đó đẩy mở, một người trẻ tuổi cao gần hai mét, mặc áo ba lỗ, cơ bắp cuồn cuộn đi vào. Người này nhìn về phía Trương Thác, sau khi nhìn thấy Đường Dực thì lập tức chữa lời: “Ấy chết, hình như tôi nói sai rồi, đồ vô dụng đổi quốc tịch sang Đông Hòa kia cũng ở đây, vậy là tận hai tên mang dòng máu Đông Hòa rồi.”
Người này vừa bước vào cửa, Đường Dực đã cau chặt lông mày, hạ giọng nói với Trương Thác: “Anh, tên này là đệ tử của giáo chủ Mại Lạc, tên là Giả Sâm. Giáo chủ Mại Lạc trước giờ vãn không hòa hợp với bố tôi.”
Đi đẳng sau Giả Sâm là một người có chiều cao tương đương hắn ta, gầy hơn đôi chút, người này ngẩng đầu, một khuôn mặt người Đông Hòa tiêu chuẩn.
“Tôi nói này Giả Sâm, người đi đằng sau anh hình như cũng là dòng máu Đông Hòa thấp kém đấy” Eugenia cười nói: “Thêm cả anh ta, ở đây có ba dòng máu thấp kém rồi”
“Eugenia, đừng có nói nhăng nói cuội.” Người đẳng sau Giả Sâm cười: “Tôi đã rời bỏ cái dân tộc thấp hèn Đông Hòa kia rồi, bây giờ tôi tên là Khoa Kiên, đừng có xếp tôi cùng những người Đông Hòa hạ đẳng kia vào một chỗ.”
Sau khi Giả Sâm vào quán ăn thì đi nhanh tới chỗ của Trương Thác và Đường Dực, khi còn cách hai người ba mét, Giả Sâm đột nhiên dừng bước nhìn Đường Dực rồi nhe răng cười: “Đồ rác rưởi, tao cứ nghĩ là mày đã chết trong Luyện Ngục rồi cơ, không ngờ mạng mày lớn thật. Chẳng qua cũng tốt, tao còn đang nghĩ, lần tuyển cử ba tháng sau không có ai nhục nhã ê chề nữa, nếu mày đã sống ra ngoài rồi vậy thì đối tượng chịu nhục cũng đã có rồi, haha”
Cùng lúc đó, ở giáp ranh thị trấn Lạc.
Giáo chủ Deondre đi tản bộ dọc bờ con sông nhỏ trong thôn cùng với Andre.
“Andre, người này có mâu thuẫn lớn với cậu sao?”
Deondre nói.
“Vâng” Andre gật đầu.