Rời khỏi tầng sương dày đặc, trái đất với hai màu xanh chủ đạo hiện ra, thơ mộng đến không thể tưởng tượng được.
Loan Hy đứng gần màn hình hiển thị, không nhịn được cảm thán:” Trái Đất đẹp quá!”
” Mấy cái tin đồn kia quả nhiên không cái nào là thật.”
” Đi chuyến này đúng là mở mang tầm mắt.”
Nhóm người trong đội cũng cảm thán theo.
[ Động cơ cánh phải bị tổn hại nghiêm trọng.] [ Phi cơ sắp hạ cánh, mời mọi người ổn định chỗ ngồi, thắt dây an toàn.]Thế nhưng, cảnh báo Ái Hòa Nhất Kinh đưa ra vừa dứt, phi cơ đã rung động mãnh liệt.
Đám người chưa kịp ổn định chỗ ngồi trong đó có Loan Hy :”…”
Tên khốn trí năng, thông báo sớm một chút không được sao?
Liên Thẩm Kỳ vốn còn muốn tìm một địa phương bằng phẳng, tương đối an toàn, để đáp phi cơ, ai ngờ y còn chưa kịp xem xét tình hình bên dưới, phi cơ đã chịu không nổi, trực tiếp không nghe điều khiển đâm xuống rừng rậm.
Cẩm Lý tâm tình không tốt nằm vật vờ trên ghế kết từ dễ cây, nhàm chán nghịch nghịch đống đá treo bên trên.
Đang yên đang lành, cổ tay anh bỗng phát ra ánh sáng đỏ tươi, tâm tình Cẩm Lý đã không tốt lại càng không tốt, mày nhíu một cái, cả người hóa thành luồng sáng rời đi.
” Khéc.” Có chuyện gì thế?
” Chít chít.” Không rõ nữa, mau đuổi theo.
Đám tiểu động vật chốn ở phía xa thấy anh rời đi liền nhanh chóng chạy theo, xác định phương hướng rời đi của luồng sáng.
Cẩm Lý tâm tình cực kỳ không tốt, nhanh chóng tiến đến địa điểm phi cơ đáp xuống, cây cối xung quanh của anh đều bị phi cơ đè hỏng, có chỗ còn đang bốc cháy.
Cẩm Lý đứng trên cành cây cách đó không xa, nhìn sơ qua tình hình, con ngươi trong mắt lóe sáng.
Nhóm người Liên Thẩm Kỳ còn chưa kịp thích ứng chạy ra khỏi phi cơ, dây leo xung quanh đột nhiên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy tóm chặt lấy phi cơ, có sợi dây leo còn phá hủy lớp vỏ cứng rắn len lỏi vào bên trong phi cơ.
” Thiếu tướng, chúng ta đang bị thực vật biến dị tấn công a.”
Liên Thầm Kỳ ổn định lại cơ thể, dị năng hệ hỏa xuất hiện trong lòng bàn tay, y nhắm về một hướng, dùng dị năng của mình phá vỡ cửa kính phi cơ cứng rắn, trầm giọng:” Ra ngoài.”
Liên Thẩm Kỳ đi đầu tiên, nhảy qua lỗ lớn do chính y tạo ra.
” Thiếu tướng, đợi tôi.” Loan Hy một bên giúp đỡ những người khác rời khỏi phi cơ, một bên hướng Liên Thầm Kỳ nói.
Liên Thẩm Kỳ hừ lạnh một tiếng, mang theo Ái Hòa Nhất Kinh bước ra khỏi phi cơ.
Cẩm Lý ở bên kia tâm tình cực kỳ xấu, điên cuồng huy động thực vật, muốn bóp nát cái phi cơ chết tiệt kia.
Đám người ngoài hành tinh đáng chết, không những tới ngày càng nhiều, còn phá hoại rừng của anh, vẫn là bóp chết bọn họ đi.
Cẩm Lý phất tay, dây leo càng thêm điên cuồng tấn công phi cơ.