Lão Tiền thị cũng nghĩ như vậy, sau này nhi tử càng có thể cưới được thê tử tốt hơn nữa, sau khi trúng cử còn có thể cưới được nữ tử nhà quan lại, mà không phải nữ tử nhà thương nhân…
Bây giờ của cải trong nhà đã nhiều hơn trước, cũng không cần phải bán đứng nhi tử nhà mình để kiếm tiền.
Lão Tiền thị lần lượt từ chối mấy bà mối, lý do đều là vì nhi tử sắp phải lên thư viện đọc sách, không có thời gian thành thân, sợ sẽ vắng vẻ nữ nhi nhà người ta.
Lý do rất êm tai, nhưng mọi người đều biết đây là đang cự tuyệt, trong lòng thầm lẩm bẩm, lão Tiền thị muốn tìm tiên trên trời cho nhi tử nhà mình không bằng.
Khung cảnh nhộn nhịp này của Giang gia, không có chút liên quan nào tới Giang Lương Tài người đã phân gia, nhưng có một số người cũng thật ác miệng, còn đến trêu chọc Giang Lương Tài.
Giả bộ vì Giang Lương Tài mà bênh vực kẻ yếu, nhưng trong miệng toàn nói mấy lời chua lòm, ý đồ muốn Giang Lương Tài bất mãn với lão Giang gia.
Tuy rằng trong lòng Giang Lương Tài cảm thấy không thoải mái, nhưng cũng sẽ không học theo mấy người đó nói bậy về lão Giang gia, nhưng chung quy là vẫn có chút rầu rĩ không vui.
Không cam lòng, ghen ghét, mất mát……
Đủ loại cảm xúc đọng lại trong lòng Giang Lương Tài.
Người nhà phong quang vô hạn, nhưng lại không có chút liên quan nào tới mình, mỗi lần gặp lão Nhị đều là bộ dạng tâm tình sảng khoái.
Ngô thị hiểu hết, nhưng cũng không nói gì thêm, rốt cuộc nhiều năm như vậy, nếu Giang Lương Tài có thể buông bỏ ngay mới là không bình thường.
Đại Nha cũng có thể cảm nhận được, hơn nữa còn có thể hiểu được cảm giác của cha, thực sự bên ngoài có rất nhiều lời đàm tiếu.
Bên kia phong quang vô hạn, mà bên bọn họ lại thật cô đơn.
Đại Nha thở dài nói với muội muội: “Cha đang không vui!”
Nam Chi a một tiếng, “Cha không vui sao, tại sao?”
Đại Nha: “Bởi vì bên kia có tiền đồ.”
Nam Chi ồ một tiếng, lộc cộc chạy đến trước mặt Giang Lương Tài, ngửa đầu đánh giá sắc mặt của Giang Lương Tài.
Giang Lương Tài bị nữ nhìn đến mức trong lòng cũng cảm thấy bồn chồn, không nhịn được hỏi: “Sao vậy?”
Nam Chi nhón chân, vươn tay vỗ vỗ cánh tay Giang Lương Tài, “Cha, không cần phải buồn.”
Giang Lương Tài sâu kín mà nhìn nữ nhi: “Ta không buồn.”
Nói dối!
Cha chính là đang không vui, Nam Chi nói: “Chẳng lẽ phân gia rồi, không thể dính được chút ánh sáng từ tiểu thúc thúc, thì sẽ không thể nuôi sống được chúng con sao?”
Giang Lương Tài: “Nếu ta không nuôi ngươi, ngươi đói quá mức có khi còn ăn thịt cả ta.”
Nam Chi nhăn chiếc mũi nhỏ lại, “Con mới không ăn thịt cha đâu, đúng rồi, bất luận thế nào thì cha cũng sẽ nuôi sống chúng con.”
“Một người nam nhân vì nuôi sống thê tử, cho dù có phải tranh giành thức ăn với chó, cũng sẽ không có ai cười nhạo hắn, ít nhất, con cùng nương và tỷ tỷ đều không xem thường cha.”
Đây là những lời mà Nam Chi nghe được từ cha ruột của mình nói.
Giang Lương Tài:……
Cảm ơn!
Không đến mức phải tranh giành thức ăn với chó đâu.
Tranh giành thức ăn với chó phải thảm đến mức nào chứ!
Giang Lương Tài tiếp nhận lời an ủi quỷ dị này, hơn nữa còn phải hứa hẹn sẽ nuôi sống người nhà.
Giang Lương Tài nhìn nữ nhi, rốt cuộc ngươi đang an ủi người khác, hay là muốn người ta hứa hẹn.
Nam Chi đánh giá Giang Lương Tài, phát hiện sắc mặt hắn không còn u ám như vậy nữa, lại lộc cộc chạy về, nói với tỷ tỷ: “Cha không tức giận nữa, cha nghĩ thông suốt rồi!”
Ngô thị:……
Đại Nha:……
Kiểu an ủi như vậy thật đúng là khôi hài.
Ngô thị mỉm cười cầm kim khâu quần áo, thấy tiểu nữ nhi nhìn mình chằm chằm, hỏi: “Có muốn học theo nương không?”
Nam Chi lắc đầu: “Không cần, Nhị Nha muốn vào núi tìm thảo dược.”
Bây giờ Nam Chi đang học về các loại thảo dược, hệ thống cũng cảm thấy phương pháp giáo dục này rất tốt, nắm bắt cơ hội này, đem thật nhiều tri thức nhét vào trong đầu của đứa trẻ.
Nam Chi cõng sọt trẻ trên lưng, đi vào núi, gặp được thảo dược liền hái thảo dược, gặp được nấm liền hái nấm, gặp được quả dại liền hái quả dại.
Giang Nhạc An cầm cái cuốc nhỏ đi vào trong núi thì gặp Nam Chi, nhìn thấy trong sọt của Nam Chi có thảo dược, lập tức nhíu mày.
Một loại cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng Giang Nhạc An, Nhị Nha học nàng tìm thảo dược.
Thông thường con người sẽ không thích người khác học theo mình, đặc biệt là bị loại người này học.
Giang Nhạc An hỏi: “Ngươi cũng tìm thảo dược sao, ngươi định bào chế thế nào?”