Tần Tiến đi theo Lý Ỷ La ra hậu viện: “Phu nhân, tiểu nhân đã chiếu theo lời lão gia, phu nhân mà làm. Tiếp theo phải làm sao đây? Tiểu nhân thấy vị Trang nhị tiểu thư kia chắc chắn sẽ còn gây khó dễ cho chúng ta nhiều hơn nữa.”
Lý Ỷ La gật đầu: “Ừm! Không sao, còn có ta và tướng công ta nữa mà! Ngươi cứ làm theo lời ta dặn là được!”
Tuy Tần Tiến không biết Lý Ỷ La và Tần Chung phân phó như vậy là có dụng ý gì, có điều, trực giác mách bảo với hắn, chuyện này vẫn chưa kết thúc. Tần Tiến khom lưng với Lý Ỷ La: “Dạ, phu nhân!”
Những ngày sau đó, cứ ba ngày hai bửa là Trang Du lại mang theo người đến Vân Từ Phường. Lúc thì nói nguyên vật liệu không tốt, lúc thì nói kiểu dáng không đẹp, lúc thì chê tay nghề tú nương không ra làm sao. Hơn phân nửa tú nương Vân Từ Phường đều bị điều động ra may bộ giá y này. Trang Du còn thường xuyên gây khó dễ đủ thứ, khiến công việc đã khó lại càng khó hơn. Tần Tiến cũng bị Trang Du làm khó làm dễ mà sụt mấy cân.
Lý Ỷ La không để ý chuyện này, một mình ở phủ lấy kim chỉ ra.
Lâu rồi không động đến kim chỉ, khi cầm kim lần nữa, trong lòng nàng bỗng thấy vui vẻ lạ thường, mười ngón tay thon dài nôn nóng muốn thử.
Lý Ỷ La bảo Tôn mẫu trông chừng bọn trẻ, đừng để chúng quấy rầy nàng. Nàng nhốt mình trong phòng chuyên tâm thêu thùa.
Chuyện như thế diễn ra liên tục trong nửa tháng, Tần Tiến quả thật chịu đựng hết nổi mới nói cùng Lý Ỷ La: “Phu nhân, Trang nhị tiểu thư kia rõ ràng là vô cớ sinh sự, cứ cách mấy ngày lại chạy đến Vân Từ Phường chê cái này, chê cái kia, bắt mọi người phải làm lại từ đầu. Theo tiểu nhân thấy, Trang nhị tiểu thư chính là muốn mượn cớ chúng ta không thể giao đồ đúng hạn để làm tổn hại danh tiếng của Vân Từ Phường chúng ta.”
Lý Ỷ La không bận tâm: “Cứ mặc kệ cô ta! Cô ta gây ra động tĩnh càng lớn thì càng có nhiều người biết. Đại đa số khách của Vân Từ Phường đều là người hiểu lý lẽ, cho dù chúng ta không hoàn thành thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của Vân Từ Phường đâu.”
Tần Tiến nói không sai, ngoại trừ làm khó nàng, mục đích còn lại của Trang Du e rằng chính là cái này. Tuy nhiên, loại hình kinh doanh của Vân Từ Phường là độc nhất, không có đối thủ nào đủ sức cạnh tranh, cho nên, tính toán này của Trang Du đã hỏng bét ngay từ đầu rồi.
“Vậy… Tiểu nhân biết rồi!” Mặc dù Tần Tiến trả lời như vậy, nhưng trong lòng vẫn sốt ruột không thôi.
Thời gian một tháng rưỡi trôi qua rất nhanh, hôm nay đã đến hạn, Lý Ỷ La ngồi xe ngựa đến Vân Từ Phường. Tại Vân Từ Phường, rất nhiều người đang vây quanh đại sảnh.
Giọng nói bén nhọn của Trang Du vang lên: “Hai ngàn lượng, Vân Từ Phường các người đã thu của ta hai ngàn lượng mà bây giờ lại nói với ta là làm không xong? Vân Từ Phường các người còn biết chữ tín nghĩa là gì nữa không? Lý Ỷ La đâu? Gọi ả ra đây cho ta! Nô tài phạm lỗi, là chủ nhân, tất nhiên ả phải gánh vác trách nhiệm….”
Tần Tiến vội nói: “Trang nhị tiểu thư, tiểu thư không thể bôi nhọ Vân Từ Phường chúng tôi như vậy! Trước đó, tiểu nhân đã cầm bản thiết kế kiểu dáng, vải dệt, chỉ thêu, những phụ kiện linh tinh khác cho tiểu thư xem qua, người gật đầu, chúng tôi mới bắt đầu may thêu. Thế nhưng, giữa chừng tiểu thư cứ không ngừng chê bai này nọ, bắt chúng tôi làm lại từ đầu. Vất vả lắm mới may xong, người lại nói là không hài lòng….” Vừa nói, Tần Tiến vừa bảo người làm trong tiệm đem bán thành phẩm ra cho mọi người xem: “Trang nhị tiểu thư xem đi! Giá y này tiêu tốn hơn một tháng thời gian của chúng tôi, chỉ còn thiếu một bước đính châu, vậy mà người lại nói không hài lòng, bắt chúng tôi may lại. Tiểu thư soi mói như thế thì dù có là đại la thần tiên cũng làm không xong!”
Tuy giá y này còn chưa hoàn thiện bước cuối cùng, nhưng mức độ tinh xảo xinh đẹp của nó vẫn khiến tất cả mọi người đang có mặt phải trầm trồ kinh hô: Giá y xinh đẹp như vậy, Trang nhị tiểu thư này còn có gì không hài lòng chứ? Rõ ràng là đang gây khó dễ cho người khác!
Người đến Vân Từ Phường đều là quý nhân không có tài lực thì cũng có thế lực, quyền lực. Tục ngữ nói: Gạch ngói ở kinh thành rớt xuống, mười viên thì có đến tám viên là rớt từ nhà quan lại, hoặc là thế gia vọng tộc có họ hàng với người có quyền thế.
Thượng Thư là quan chính nhị phẩm, phẩm cấp đúng là không nhỏ, có điều, ở kinh thành Đại Việt này, người không sợ Trang gia cũng không phải là số ít.
Có người ngứa mắt Trang Du, bèn lên tiếng ngay: “Trang nhị tiểu thư, cô có vẻ quá hà khắc rồi đó! Giá y đẹp vậy mà cô còn chưa hài lòng? Theo ta thấy, chắc là cô muốn tiên y trên trời phải không?”
Vị tiểu thư này vừa dứt câu thì mấy vị tiểu thư bên cạnh lập tức che miệng cười.
Trang Du: “Hừ! Liên quan gì đến các người?”
Trang Du điêu ngoa ngang ngược đã có tiếng trong kinh thành, rất nhiều người đều biết. Thấy Trang Du đáp lời như vậy, vị tiểu thư vừa lên tiếng không nói gì nữa, chỉ khẽ mỉm cười nhìn Trang Du. Tuy nàng ta không nói, nhưng ngôn ngữ cử chỉ của nàng ta đã cho khiến mọi người thấy rõ tính cách ngang ngược điêu ngoa và ngôn ngữ thô thiển của Trang Du. Khí chất hai bên chênh lệch như thế nào, mọi người nhìn sơ là rõ.
Ngay lúc này, Lý Ỷ La dẫn theo Tiểu Hồng và Tiểu Hoàng đi vào. Tiểu Hồng bê theo một vật gì đó được phủ vải đỏ, kích cỡ cao bằng người thật.
Lý Ỷ La vừa vào Vân Từ Phường, nhìn thấy Trang Du thì bất chợt hoảng hốt, vội vàng nói nhỏ với Tiểu Hồng và Tiểu Hoàng: “Mau đem đồ ra hậu viện!”
Tiểu Hồng, Tiểu Hoàng rùng mình một cái, vội cúi đầu khiêng đồ đi về hướng hậu viện.
“Đợi đã!” Trang Du không bỏ sót vẻ hoảng hốt trên mặt Lý Ỷ La, ả từ tốn đi đến gần món đồ kia rồi đột ngột kéo tấm vải đỏ xuống.
“Ríu rít….” Mọi người cảm thấy bản thân vừa nghe thấy âm thanh trong trẻo gì đó khiến cả người bần thần. Sau đó, họ nhìn món đồ vừa bị Trang Du kéo vải che ra, rồi cùng hít khí lạnh.
Chỉ thấy đó là một bộ y phục đỏ thẳm được mặc trên người hình nộm gỗ. Tơ vàng uốn lượn cùng từng lớp từng lớp váy trùng trùng điệp điệp. Ở đây, có người nào là chưa từng nhìn thấy bảo vật? Thế mà họ vừa nhìn bộ y phục này liền bị khắc sâu ấn tượng bởi nó. Bất kỳ ngôn từ nào cũng không đủ diễn tả vẻ đẹp của nó. Điểm quan trọng nhất chính là, bộ y phục này chẳng những xinh đẹp, mà nó còn toát lên khí thế cao quý thanh thoát vô cùng vô tận. Mặc dù chỉ là một bộ y phục, nhưng nó lại khiến người ta có cảm giác không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.
“Sao ta có cảm giác, người có tư cách mặc bộ y phục này chỉ có một người….” Có người nhỏ giọng lẩm bẩm.
Người ở bên cạnh quay sang nhìn vị tiểu thư vừa lẩm bẩm một cái, bản thân nàng ta cũng có cảm giác như thế. Bộ y phục xinh đẹp mang khí chất ung dung cao quý bậc này, trong thiên hạ, người có thể mặc nó, e rằng chỉ có vị nữ nhân tôn quý nhất kia…..
Trang Du thì hoàn toàn ngây dại. Ả đứng gần nhất, những gì ả cảm giác được tự nhiên cũng khác hoàn toàn với mọi người. Bên tai Trang Du như nghe được tiếng hót của phượng hoàng đang bay lượn trên chín tầng mây. Trong lòng ả không ngừng vang lên âm thanh thúc giục: Mặc vào đi! Mau mặc vào! Mặc vào rồi thì ngươi chính là nữ nhân xinh đẹp nhất, tôn quý nhất thiên hạ….
Lúc này, Lý Ỷ La càng hoảng hốt hơn nữa, nàng vội vã giựt tấm vải đỏ trong tay Trang Du phủ lên bộ y phục kia rồi ra lệnh cho Tiểu Hồng, Tiểu Hoàng: “Mau, khiêng đồ đến hậu viện!”
Y phục bị che khuất tầm mắt, lúc này mọi người mới có thể hồi phục tinh thần.
Tiểu Hồng, Tiểu Hoàng vội vã muốn khiêng đồ đi, ai ngờ lại bị Trang Du ngăn cản: “Đợi đã! Bộ y phục này, ta muốn!”
Thực tế thì mọi người đều giống Trang Du, ai cũng bị bộ y phục ấy mê hoặc. Vừa nãy, tuy thời gian rất ngắn, còn chưa kịp nhìn rõ, nhưng mọi người đều cảm nhận được quý khí bức người, khiến họ không dám nhìn thẳng, nên ai ai cũng kiềm chế dục vọng chiếm lĩnh của mình lại.
“Trang nhị tiểu thư, chuyện này không thể được! Bộ y phục này là quà mừng thọ Vân Từ Phường chuẩn bị tiến dâng cho hoàng hậu trong ngày sinh thần của người. Trang nhị tiểu thư không thể mặc!” Lý Ỷ La vội nói.
Lý Ỷ La vừa nói xong thì mọi người lập tức thông suốt cảm giác vừa rồi là gì. Đúng vậy! Nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ không phải là hoàng hậu sao?
Trang Du vừa nghe xong thì hai mắt lóe sáng: Giỏi lắm Lý Ỷ La! Ngươi muốn dùng bộ y phục này đi lấy lòng hoàng hậu? Vậy thì ta lại càng không muốn để ngươi thực hiện được quỷ kế!
Vừa rồi ả đã quan sát rất rõ, tuy bộ y phục này vô cùng tinh xảo hoa mỹ, quý khí hơn người, nhưng nó không có bất kỳ họa tiết chúc phúc, hay là vật chuyên dụng gì chỉ có hoàng hậu được dùng. Nếu ả mang bộ y phục này đi thì Lý Ỷ La sẽ không có cách nào nịnh bợ hoàng hậu. Mấu chốt là, ả cũng cực kỳ thích bộ y phục này. Vừa nhìn thấy nó, ả liền có cảm giác bộ y phục này vốn nên thuộc về ả mới phải. Ả muốn mặc nó vào thời điểm ả xuất giá, trở thành tân nương tử xinh đẹp nhất thiên hạ.
Nữ tử Đại Việt lấy phượng vi tôn, cửu làm số đứng đầu. Hoàng hậu là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, nên phượng bào của người phải được thêu chín con phượng hoàng. Trên y phục của phi tần khác ở hậu cung, hay là mệnh phụ phu nhân cũng có thể thêu phượng, nhưng đều bị giới hạn về số lượng.
Những người khác không thấy, nhưng Trang Du lại thấy rất rõ hình thêu phượng hoàng. Có điều, ả không biết điều luật này.
“Giá y ta đặt, Vân Từ Phường các người may không xong, vậy thì lấy bộ này thay thế!” Dứt lời, Trang Du lập tức cởi y phục trên hình nộm gỗ xuống.
“Không được, đây là y phục ta thêu dâng lên cho hoàng hậu! Trang nhị tiểu thư, cô không thể lấy nó!” Lý Ỷ La vội ra sức ngăn cản.
Trang Du đâu thèm nghe lời Lý Ỷ La nói. Ả còn vung tay đẩy Lý Ỷ La qua một bên. Lý Ỷ La bị đẩy một cách bất ngờ nên va vào quầy, trán lập tức sưng đỏ.
“Phu nhân!” Tần Tiến sợ hãi kêu lên.
Trang Du liếc nhìn một cái, nội tâm hả hê vô cùng: “Ai bảo ngươi ngăn cản ta! Hoàng hậu là người tôn quý bậc nào kia chứ, hạng người thấp kém như ngươi không đủ tư cách bám víu nịnh nọt người! Các người không hoàn thành giá y của ta đúng hạn nên phải lấy bộ này thay thế. Ai trong các ngươi còn dám ngăn cản, Trang gia ta tuyệt đối không tha cho kẻ đó. Bao gồm cả ngươi–Lý Ỷ La! Mang đồ đi!”
Thấy người Trang gia muốn lấy y phục đi, Lý Ỷ La vừa ôm trán vừa định tiến lên ngăn cản: “Không được! Trang nhị tiểu thư, cô không thể mặc bộ y phục này! Trang nhị tiểu thư! Mau buông ta ra!”
“Kéo ả ra cho ta!” Trang Du nhếch mép cười khẩy đầy khinh thường, sai ma ma bên cạnh đẩy Lý Ỷ La ra.
Hai ma ma Trang gia lập tức bước lên, bọn họ ra tay không chút nương tình. Lý Ỷ La bị họ đẩy đến lảo đảo suýt ngã.
“Tần phu nhân, thôi bỏ đi! Với hạng người không biết lý lẽ như họ, cô có nói gì cũng vô dụng thôi!” Có người tiến lên khuyên nhủ Lý Ỷ La.
Còn có người nói: “Trang nhị tiểu thư cũng lớn lối thật, ban ngày ban mặt mà lại ỷ thế hiếp người như vậy.”
Lý Ỷ La được nữ quản sự Vân Từ Phường đỡ dậy, sắc mặt nàng hơi tái đi: “Trang nhị tiểu thư không thể mặc bộ y phục kia được. Đó là vật tiến dâng cho hoàng hậu! Sao cô ta có thể mặc được?”
________________________
Sa: Sắp hoàn rồi, mọi người vote chương đều đều dùm Sa nhé.