Mà lúc này ở bên trong Phượng Phi Lâu, là ồn ào tiếng người, liếc nhìn lại, khắp nơi đều là người, nói chuyện cũng là phải ghé vào lỗ tai mà nói, bằng không mặc dù là hai người liền kề nhau, cũng không nghe được đối phương đang nói cái gì.
Lưu Nga đã buôn bán nhiều năm, chưa bao giờ thấy qua nhiều khách khứa như vậy, trong lòng vừa cao hứng, vừa buồn bực, nguyên nhân cao hứng thì không cần phải nói, có nhiều khách nhân như này sao có thể không cao hứng được, nhưng mà tổ chức hoạt động này, tới nhiều thêm một vị khách, thì bọn họ lại lỗ không ít tiền a.
Trong lúc nhất thời cảm thấy vui buồn nửa nọ nửa kia.
Đúng lúc này, chỉ thấy hai mươi ba mươi tên tửu bảo, bưng một mâm thức ăn lớn đi tới, đồ ăn trong mâm có thể nói là cực kỳ phong phú, có thịt, có hạt dẻ, có điểm tâm, còn có hoa quả, mặn chay đều có, đầy đủ mọi thứ.
Các khách khứa vừa thấy vậy, ai yêu, ông chủ mới này thật đúng là dám bỏ cả vốn gốc ra nha, thật đúng là một văn tiền có thể ăn nhậu chơi bời, cực kỳ hài lòng rồi.
Nhưng đợi đến khi đồ ăn được phát đến trong tay. Thì sự vui vẻ trên mặt lập tức đọng lại, bọn họ nghĩ lầm rằng muốn ăn bao nhiều đều được, nào đâu biết rằng, mỗi người chỉ có một chút đồ ăn, vẫn là dùng lá sen bọc lại đấy, món chính là bánh nướng áp chảo và hạt dẻ, ba miếng thịt khô, cùng với ba đến năm miếng hoa quả.
Ngươi muốn nói là ít đi, cũng không phải là ít. Ít nhất cũng có thể ăn no, dù sao thì hạt dẻ với bánh nướng áp chảo dễ đầy bụng.
Nhưng ngươi muốn nói là nhiều, thì thật đúng là không nhiều lắm, mấu chốt là quá ít thịt, chỉ có mỗi ba miếng thịt khô, không phải là tùy tiện ăn bao nhiêu đều được.
Nhưng là bất kể là ít hay là nhiều, thì cũng đều có giá trị!
Trong một bao này, ít nhất cũng phải mất mười văn tiền. Bọn họ tiêu một văn tiền là được mười văn tiền đồ ăn, tuyệt đối là đáng giá.
Cho nên. Tuy rằng có chênh lệch không ít so với trong tưởng tượng, nhưng không người nào dám có câu oán hận, dù sao bất kể nói thế nào, thì ngươi cũng không có chịu thiệt nha, ngươi không thể ôm chín văn tiền này đi mắng chửi thương gia người ta không phúc hậu, vậy thì thật sự sẽ bị đánh chết đó.
Rượu. Cũng ít!
Mỗi người chỉ có một bát, không có biện pháp, rượu đắt mà.
Đươn nhiên, người của Phượng Phi Lâu sẽ không nói như vậy, bọn họ chỉ nói ở đây có quá nhiều người. Nếu như cung cấp quá nhiều rượu, sợ là sẽ có người say khướt, không dễ kiểm soát.
Uống trà nhạt là chính, trà này được uống miễn phí, nhưng cũng không phải là bày cả một bát tô ở trước mặt ngươi, mặc cho ngươi uống thế nào đều được, mà là có người đặc biệt phụ trách mang theo ấm trà đi lại, nếu ngươi muốn uống trà thì chỉ cần giơ tay là được, làm như vậy thì mọi người cũng sẽ không liều mạng mà uống, còn là một phương thức tiết kiệm nữa.
Khách nhân cũng không thể nói gì hơn, dựa vào nền tảng chín văn tiền, lại có rượu lại có trà, có thể nói là chu đáo rồi.
“Ăn uống” là có, nhưng “Chơi bời” thì ở đâu?
Đã nói là ăn nhậu chơi bời cơ mà.
Chúng ta đi dạo thanh lâu đấy nha! Ngươi không cho chút muội tử đến đây, thì chẳng khác gì đi dạo miếu thờ cả, nhưng có không ít người đều biết rằng, trò vui khẳng định là ở phía sau tấm vải đỏ, đến tột cùng ở phía sau có cái gì, tất cả mọi người đều không biết, đều rất tò mò, tuy rằng đồ ăn đã truyền tới tay rồi, nhưng không có ai rời đi cả.
Đều đang đợi!
Một hồi trôi qua, chỉ thấy một thanh niên không đến hai mươi tuổi từ bên hông chậm rãi đi lên giữa đài.
Là một khuôn mặt xa lạ.
Rốt cục có động tĩnh rồi!
Nháy mắt trong lâu đã an tĩnh lại.
Bởi vì tất cả mọi người đều biết đáp án sắp được vạch trần rồi.
Thanh niên này phi thường hài lòng với phản ứng của mọi người, hắn chắp tay cười nói: – Xin chào các vị, ta thật cao hứng vì có thể gặp mặt các vị ở đây, tiểu đệ tên là Hàn Nghệ, chính là chủ nhân mới của Phượng Phi Lâu này.
Thanh niên này không phải Hàn Nghệ thì là ai.
Lời dạo đầu đơn giản này, lập tức đưa tới một mảnh xôn xao.
Ai cũng không ngờ rằng ông chủ của Phượng Phi Lâu lại còn trẻ đến vậy, cũng thật không ngờ rằng hoạt động một văn tiền này lại bắt nguồn từ ý kiến của người này.
Hàn Nghệ áp áp tay, trong lâu dần dần an tĩnh lại, hắn nói tiếp: “Ta biết mọi người nhất định sẽ thấy vô cùng kinh ngạc, còn trẻ như vậy đã mở thanh lâu, có phải là con cháu quý tộc hoặc sĩ tộc nào không?”
“Việc này ta có thể khẳng định với mọi người, ta đến từ Dương Châu, xuất thân từ gia đình nông dân, về sau làm mua bán kiếm ít tiền, vì thế đi đến Trường An buôn bán, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày lại trở thành chủ thanh lâu cả, đây là điều ta tuyệt đối không ngờ đến đấy. Vậy vì sao ta lại mua lại Phượng Phi Lâu này đâu?”
Nói tới đây, hắn ho nhẹ một tiếng, rồi mới kể tiếp: “Việc này phải nói từ chuyện lần trước ta đến Hoa Nguyệt Lâu, ồ, tuy rằng tuổi của ta không lớn lắm, nhưng dù sao vẫn là một người nam nhân, vào một đêm nào đấy vẫn sẽ cảm thấy vô cùng cô độc đấy, ta tin rằng tất cả mọi người hẳn là đều hiểu được điều này.”
Một trận tiếng cười vang lên.
Lời này rất hợp khẩu vị, mọi người nghe được đều phải cười chết.
Đợi mọi người ngừng cười, Hàn Nghệ mới tiếp tục nói: “Nhưng khi ta đến Hoa Nguyệt Lâu, ta vĩnh viễn nhớ đến lúc ấy tửu bảo kia hỏi ta một câu, ba chữ, ngươi họ gì? Ta nói ta họ Hàn, thì gã hỏi ngươi có phải là con cháu của Hàn gia không?”
Ta thấy lời ấy của gã hơi bị ngu xuẩn, ta họ Hàn, nếu không phải là con cháu Hàn gia thì chẳng lẽ là con cháu của Vương gia à. Nhưng sau đó ta hiểu được rằng, hóa ra ở Trường An có quý tộc họ Hàn. Ta là một người rất thành thật, cho nên ta nói là không phải, ta chỉ là một nông dân đến từ Dương Châu thôi.
Sau khi đối phương nghe được đáp án đó, thì lập tức chuyển biến thái độ với ta, thậm chí còn khinh thường không thèm liếc mắt nhìn thẳng ta một cái. Ta tiêu tốn không ít tiền ở Hoa Nguyệt Lâu, nhưng lại không được tôn trọng, mà là bị vắng vẻ và kỳ thị, không có cô nương để ý đến ta, ta tuyệt đối tin rằng không phải do bộ dạng của ta xấu, điểm này các vị cũng có thể đồng ý với ta đi. Nhưng các nàng chỉ vội vàng đi lướt qua ta. Lúc đấy ta thật sự rất tức giận, ta cũng không phải là không trả tiền, vậy vì sao ta lại phải chịu đãi ngộ như vậy chứ.
Nghe đến đó, tất cả mọi người cực kỳ an tĩnh, rất đơn giản. Do xúc động lây, bởi vì những người tới nơi này đều là chút ít thứ tộc, đều là người nghèo.
Hàn Nghệ thở dài: “Không dối gạt các vị, lần đầu tiên tới Trường An đi dạo thanh lâu, khiến cho ta cực kỳ thất vọng, chẳng lẽ tiền của ta thối sao? Đồng thời ta cũng hiểu được rằng nếu loại thái độ phục vụ này của Hoa Nguyệt Lâu có thể thành công, thì ta thật sự nghĩ không ra là mình có lý do gì mà thất bại, đây chính là nguyên nhân khiến ta mua lại Phượng Phi Lâu.”
Ta đây là đang đấu khí, muốn tranh giành một hơi, bởi vì ta thấy cách làm việc của Hoa Nguyệt Lâu, chính là loại mắt chó nhìn người thấp, Tào Giả Mẫu kia chẳng qua chỉ là một kỹ nữ ti tiện mà thôi, ả dựa vào cái gì mà dám khinh thường ta, ta ở đây muốn nói rõ một chút, ta vô cùng tôn trọng mỗi con người, nhưng sự tôn trọng là phải xuất phát từ cả hai bên đấy, bọn họ đã không tôn trọng ta trước, thì vì sao ta còn phải tôn trọng lại mấy ả. Mọi người nói có đúng hay không?
“Đúng!”
Mọi người đồng thanh kêu lên.
Hàn Nghệ cười vừa lòng, chuyển lời: “Mà Phượng Phi Lâu của chúng ta thì không giống thế, quan niệm chính ở Phượng Phi Lâu chúng ta là tất cả mọi chuyện phải suy nghĩ cho khách nhân, điểm này vĩnh viễn sẽ không cải biến, nếu như thay đổi thì các vị có thể mắng ta, có thể dùng phân trâu ném ta. Ta không quan tâm ngồi phía dưới là quan to hiển quý hay là nông dân kẻ ăn mày, chỉ cần các vị bỏ ra một văn tiền, thì các vị tuyệt đối có thể hưởng thụ đến sự tôn trọng giống những người khác, chúng ta là làm buôn bán, chứ không phải là thi trạng nguyên, tại sao lại phải phân chia rõ ràng như vậy chứ.”
Lời này chính là bịa đặt đấy. Nhờ phúc của Dương Mông Hạo, hắn chưa bao giờ đi qua Hoa Nguyệt Lâu, nhưng Hoa Nguyệt Lâu mỗi ngày có nhiều khách nhân đến vậy, tin rằng bọn họ cũng rất khó để nhớ rõ xem Hàn Nghệ đã từng đến hay chưa, hiện giờ cũng không có cameras nữa. Mà nguyên nhân khiến hắn làm vậy, mục đích đầu tiên, cực kỳ rõ ràng, bôi đen Hoa Nguyệt Lâu, đả kích Hoa Nguyệt Lâu, lợi dụng Hoa Nguyệt Lâu tạo thanh thế cho mình, ta chính là hướng về phía các ngươi đấy, ta cũng không thèm chơi chiêu giả với các ngươi đâu.
“Hay! Nói rất hay!”
Người phía dưới lập tức vỗ tay.
Đều là người nghèo cả, đều bị người khác khinh bỉ rồi, Hàn Nghệ đã nói ra tiếng lòng của bọn họ.
Đây là mục đích thứ hai của những lời Hàn Nghệ đã nói, khiến cho cộng hưởng, chiếm được thiện cảm từ những vị khách này, có thể nghĩ, chỉ cần Phượng Phi Lâu không kém hơn những tửu lâu khác, thì bọn họ nhất định sẽ lựa chọn Phượng Phi Lâu đấy.
Tiếng vỗ tay nhỏ hơn, Hàn Nghệ tiếp tục nói: “Ngoại trừ quan niệm ra, ta còn định dùng một loại phương thức mới để kinh doanh thanh lâu, ta dám nói ở chỗ này, sau đây không lâu, tất cả các thanh lâu lớn nhỏ, quán rượu nhạc phường đều sẽ bắt chước Phượng Phi Lâu của chúng ta, trong tương lai kiểu thanh lâu hoàn toàn mới như Phượng Phi Lâu vẫn sẽ tiếp tục được tiếp diễn, cho dù là mấy ngàn năm sau cũng sẽ không thay đổi, vẫn sẽ tồn tại, bao gồm quan niệm của Phượng Phi Lâu chúng ta cũng sẽ trở thành “Luận Ngữ” của thương giới.”
Lần này khoác lác có hơi lớn.
Những vị khách ở dưới đài nghe vậy đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.
Hàn Nghệ cười nói: “Ta biết rằng tạm thời các vị vẫn chưa thể tin tưởng, nhưng năm tháng sẽ nói cho các vị biết, lời hôm nay ta nói đều sẽ thực hiện được. Vì sao ta đây lại tự tin đến vậy, đáp án ở phía sau tấm vải đỏ này, ta tin rằng mọi người đều cảm thấy vô cùng hiếu kỳ với thứ này đi.”
Hiện giờ trong thanh lâu, nhạc phường đều là gảy đàn hát hò, không thì cũng chỉ là ngâm thơ viết chữ, không có nửa điểm mới mẻ, mấy trò đấy đều chơi mấy trăm năm rồi, còn chưa chơi chán hay sao? Nói thật, ta nghe không hiểu, cũng không biết thưởng thức, nói cách khác, mấy thứ này vẫn là có sự phân chia đấy, giống như ở Hoa Nguyệt Lâu vậy, đều là xem người nào đến. Nhưng ta cho rằng nghệ thuật phải là không phân giá cả thế nào, một môn nghệ thuật hay, thì nên thông tục, để mỗi người đều có thể hiểu được, đấy mới là nghệ thuật chân chính.
Hôm nay Phượng Phi Lâu của chúng ta sẽ triển lãm đến cho mọi người một môn nghệ thuật hoàn toàn mới, tên là kịch nói. Thuyết minh đơn giản, chính là đem những chuyện đã xảy ra bên người chúng ta, đến trên võ đài, do các cô nương ở Phượng Phi Lâu chúng ta diễn xuất ra được.
Ta muốn tạo ra sự hưởng thụ ở trên tinh thần, nếu tất cả mọi người muốn theo đuổi sự vui thích nhất thời từ nhục thể, thì mời ra cửa quẹo phải, đi đến những chỗ thanh lâu cao nhã kia, Phượng Phi Lâu của chúng ta sẽ không lại nhắc lại việc cung cấp loại phục vụ cao nhã này, vĩnh viễn cũng sẽ không.
Chúng ta tôn trọng mỗi cá nhân, không có phân chia nam nữ quý tiện, bất kể là nam nhân, vẫn là nữ nhân, đều có thể tới đây, chỉ cần ngươi ném một văn tiền vào trong vạc trước cửa lớn là được.
Ta hy vọng Phượng Phi Lâu có thể cung cấp cho mọi người một bình đài để mọi người bộc lộ tâm tình, một bình đài cho giao lưu tinh thần, từ hôm nay trở đi, Phượng Phi Lâu này chính là ngôi nhà thứ hai của các vị.
Ngôi nhà thứ hai! Lời này thật sự là quá hay!
Lập tức đưa tới tiếng vỗ tay như sấm dậy, từng tiếng khen ngợi trầm trồ nối tiếp nhau.
“Đa tạ, đa tạ.”
Hàn Nghệ cười nói: “Tốt lắm, ta nói hơi nhiều chút, thôi thì dừng ở đây đi. Tiếp đến sẽ dâng tặng cho mọi người, vở kịch nói đầu tiên trong lịch sử, vở kịch nói này tên là “Bạch sắc sinh tử luyến”.”