“Người này có lý do riêng, bởi vì kế sinh nhai nên có thể tha thứ được, cũng không hẳn là người xấu.” Tiểu tử lắc đầu nói ra ý kiến của bản thân mình.
Hàn Băng gật gật đầu, cũng không công nhận hay phản bác lời nhận xét của Nam Thiên Sang, tiếp tục nói.
“Tên trộm đó sau khi được người ta thương xót mà thả ra liền chạy đi, cũng chính buổi tối hôm ấy, lại lẻn vào ngôi làng đó, dùng một mồi lửa thiêu rụi tất cả.”
“Thật xấu xa! Sao hắn có thể làm như vậy chứ? Người dân đã tha cho hắn rồi mà!” Nam Thiên Sang bất bình hỏi lại.
“Đệ cảm thấy, lỗi sai là của tên trộm có đúng không?” Hàn Băng nhìn tiểu tử cau có vì tức giận trước mặt, chống cằm lên tay hỏi lại.
“Đúng vậy, tên trộm thật sự là một kẻ vô ơn!”
Nam Thiên Sang vò vò ống tay áo, mặc dù không hiểu tại sao nàng lại hỏi như thế nhưng vẫn thật thà trả lời.
“Ha ha…” Hàn Băng cười nhẹ hai tiếng, đưa tay vỗ nhẹ đầu tiểu tử hai cái. “Thật ra, người xấu ở đây không hẳn là tên trộm đó.”
“Dạ?”
“Tất cả đều có luật nhân quả, nếu người dân không mềm lòng thả tên trộm đi, mọi chuyện phía sau sẽ không xuất hiện.”
“Chuyện này… bởi vì thương sót cho hoàn cảnh của tên trộm, nên dân làng mới có hành động như vậy mà!”
“Phải, bởi vì không nhìn rõ nhân tâm nên mới nhận phải kết quả như vậy! Thứ khó nhận biết nhất trên đời này, chính là lòng người!” Hàn Băng chỉ vào vị trí trái tim của mình.
“Giống như đệ vừa nghe hai câu truyện vừa rồi, đều là kẻ trộm nhưng mục đích cuối cùng lại hoàn toàn khác nhau. Người có hành động xấu nhưng mang một tấm lòng tốt, kẻ lại lợi dụng lòng tốt để thực hiện ý đồ xấu. Đó, gọi là nhân tâm.”
“Vậy làm sao để nhận ra được ai là người tốt ai là kẻ xấu vậy ca ca?”
“Không phải câu trả lời đã rất rõ ràng rồi sao?”
“Rõ ràng sao? Đệ không hiểu lắm!” Nam Thiên Sang nhíu mày nghiêng đầu nhớ lại những lời nàng đã nói.
“Muốn biết được ai là người tốt, ai là kẻ xấu không phải chỉ cần quan sát là được, mà còn dựa vào cảm tính và trực giác.” Hàn Băng xoa đầu tiểu tử nói một câu thấm thía.
“Cốc cốc cốc!”
“Mời vào.”
Võ Triển Long đẩy cửa phòng bước vào, bên cạnh hắn là Tĩnh Khả Ngưng đang mỉm cười nhè nhẹ.
“Băng Phong thần y.” Tĩnh Khả Ngưng gật đầu chào hỏi nàng, trong lòng miên man suy nghĩ nhưng lời nói vừa rồi vô tình nghe được khi đứng ở bên ngoài.
“Hai người đến đây làm gì?!” Hàn Băng để Nam Thiên Sang về phòng, nhàn nhạt nhìn hai vị khách không mời mà đến trước mặt.
“Hôm nay đến đây, là muốn nhờ thần y chữa bệnh cho một người.” Võ Triển Long vô cùng tự nhiên mà ngồi xuống ghế, kéo theo Tĩnh Khả Ngưng ngồi xuống chung.
“…” Hàn Băng nhìn một màn cẩu lương ở trước mắt, thái dương giật giật hai cái.
“Lần trước còn chưa thu phí khám bệnh của ngươi, lần này còn muốn chữa một người khác? Không chữa!”
“Ta sẽ trả phí gấp đôi, thần y xin hãy đồng ý.” Võ Triển Long hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt lạnh tanh không chút thay đổi.
Hàn Băng nhìn vẻ “cầu xin” của hắn có chút bất lực, trong lòng âm thầm tính toán, ghi nợ phiền phức lên đầu Mạch Kỳ Quân và Mạch Chúc.
“Ta không muốn chữa! Dù là vạn lượng hoàng kim cũng không chữa, về đi.”
“Thần y, hãy nói điều kiện của ngài ra, ta sẽ đáp ứng được, bất cứ điều gì.”
“Bất kỳ điều gì sao?” Hàn Băng nhướn mày lên hỏi lại.
“Phải.” Võ Triển Long nghiêm túc gật đầu trả lời.
“Hừ, nếu ta muốn ngươi từ bỏ người ngồi bên cạnh ngươi, ngươi có dám không?”
Thời tiết dạo này thất thường quá, sáng mới mưa xong mà chiều đã nắng đến 38°, mọi người nhớ chú ý đừng để bị ốm nhé! Chúc mọi người một buổi tối tốt lành! ???