“Chú ba… anh… anh có thể tỉnh táo chút không?”
“Anh rất tỉnh táo.”
Đúng lúc đó Khương Anh Tùng đến, trong tay còn bưng một chiếc hộp hình vuông bọc vô cùng tinh tế.
“Đồ anh cần đây.”
“Được, lui xuống đi.”Hứa Trúc Linh nhìn chăm chăm chiếc hộp, thắt nơ bướm, giấy gói bằng ren, trông rất cao cấp.
“Mờ ra xem xem, quà anh chuẩn bị cho em.”
“Em. em thi kém như vậy mà vẫn được quà sao?” Hứa Trúc Linh chỉ vào mũi mình, cảm thấy chắc chắn mình đang nằm mơ rồi.
Cô nhìn Cổ Thành Trung gật đầu khẳng định, cũng không giống giả tạo chút nào.
Đây là sự yên bình trước bão sao? Hay là Cổ Thành Trung ăn chảo đá bát, cảm thấy cô khó mà đẽo gọt được, nên không quản cô nữa?
Món quà này, có nên nhận hay không đây?
“Không muốn mở ra sao?” Có Thành Trung nhướng mày hỏi.
Hứa Trúc Linh gật đấu.
“Lẽ nào em muốn anh giúp em mờ ra? Động tác nhanh chóng lên!”
Giọng điệu của Cổ Thành Trung có chút nghiêm khắc, Hứa Trúc Linh vội vàng mở quà ra.
Lần trước anh tặng giày cao gót, vậy lần này thì sao?
Một chiếc hộp dài dài, có thể đựng cái gì…Cái gì?
Để luyện tập?
Hứa Trúc Linh trừng to mắt, nhìn thứ đó bên trong
chiếc hộp, không dám tin vào nó. Cô dụi dụi mắt, chi sợ bản thân bị sinh ra ảo giác nên nhìn nhầm.
Sao lại có thể là thứ này?
“Đây… đây là tặng cho em sao?”
“Nếu em thi tốt, trời nam đất bắc, kỳ trấn di bảo gì cũng đều cho em lựa chọn. Nếu em thi không tốt, thì em phải ở nhà luyện tập cho anh, năm nay em đừng hàng qua dễ dàng. đã xem xét lại vấn đề của mình, não chúng ta cầu tạo không giống nhau, phương pháp giảng dạy trực tiếp nhanh chóng của anh chỉ làm em hiểu bề mặt, một để bài y như vậy nhưng đổi cách thức đi là em sẽ hiểu ngay thôi.”
“Anh không hiểu nổi, đổi cách thức không phải vẫn là để như vậy sao? Sao em lại không biết chứ?”
“Anh đánh giá em quá cao rồi, anh đã tìm ra người có năng lực tương đương anh đến dạy em, như vậy tốc độ sẽ chậm hơn, em mới thực sự hiểu bài. Ki nghi đông này, em phải ngoan ngoãn luyện để cho anh, bài tập làm không xong thì không được ra khỏi cửa, rõ chưa?
Hứa Trúc Linh nghe xong câu này, khóc không ra nước mắt.
Không muốn đâu! Cô đã lên đại học rối, đâu phải tiểu học lớp năm nữa đâu.
Sao lại có cả bài tập nghi đồng thế?
“Chú ba… yêu cầu của anh có quá tàn nhẫn không? Để em luyện để cả một kì nghi đông… đau khổ quả, khó khăn lắm em mới được nghi mà!”
Cô bắt lấy tay áo của Cố Thành Trung, cẩn thận lắc lắc, muốn được anh thương hại.
Cố Thành Trung nhắm mắt lại, không muốn nhìn ảnh mắt vô tội ngập nước của cô nữa.
Quả nhiên, không nhìn một cái, tổn thương cũng nhỏ hẳn đi.
“Đừng nói với anh những điểu này, anh không mềm lòng đâu. Nếu anh còn dung túng em, lần sau anh không có mặt mũi nào đến trường em nữa.”
Có một loại gọi là con trong nhà không phấn đấu, mặt mũi anh sẽ mất sạch.
Nếu Hứa Trúc Linh thi tốt, bây giờ anh đã kéo cô đi khoe khoang rồi.
Nếu gặp phải người quen, sẽ khen thưởng Hứa Trúc Linh thi rất tốt.
Nhưng bây giờ… anh hận không thể giấu Hứa Trúc Linh vào trong nhà, khi nào thông não rói mới lại thả ra.
“Chủ ba… anh thương thương em đi mà…”
“Không thương gì cà.”
“Em làm đồ ăn ngon cho anh.”
“Anh có thể bảo chủ An chuẩn bị hoa quà.”
“Chồng di?”
Hứa Trúc Linh chớp chớp mắt, tung ra tuyệt chiêu.
Không nghe Cô Thành Trung lại đứng dậy, nói: “Hứa Trúc Linh, nếu em còn khóc lóc chơi xấu với anh như vậy, anh sẽ không ăn nữa, khi nào em ngoan ngoãn ăn cơm thì anh sẽ ra khỏi phòng sách.”
“Anh biết, dù sao em cũng không thương xót anh, đói chết anh thì thôi!”
Cố Thành Trung lập tức quay người rời đi, đầu không thèm ngoảnh lại.
Hứa Trúc Linh trợn mắt há miệng.
Lời này… sao lại quen thuộc thế nhì?
Cô còn nhớ lần đầu tiên cô gọi Cố Thành Trung là chống, anh đánh mông cô, cô cũng nói như vậy.
Anh đánh đi, dù sao em biết anh cũng không xót em, đánh chết em thì thôi.
Cổ Thành Trung!
Anh cũng độc ác quá rồi! Lịch sử, luôn giống nhau một cách đáng kinh ngạc!