Lăng Hàn sững sờ, sau đó lập tức phản ứng lại, vị gia chủ đại nhân này là hiểu lầm. Hắn ho khan một hồi nói:
– Gia chủ đại nhân, đối tượng ta muốn cầu hôn không phải Long Hương Nguyệt cô nương.
– A?
Gia chủ Long gia sững sờ, ngươi coi trọng không phải Long Hương Nguyệt? Vậy thì kỳ quái, ngoại trừ Hương Nguyệt ra, Long gia còn có tộc nhân nào có thể xứng với thiên kiêu như hắn?
– Vậy đối tượng ngươi vừa ý là…
– Long Ngữ San Long tiên tử.
Lăng Hàn đầy mặt ngại ngùng cười, dựa vào, cái này trợn mắt nói mò, sẽ bị trời đánh ngũ lôi.
Lúc này Gia chủ Long gia là thật choáng váng, hắn nhìn Lăng Hàn, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói cái gì mới tốt.
– Gia chủ đại nhân?
Lăng Hàn kêu lên.
Gia chủ Long gia đột nhiên tỉnh hồn lại nói:
– Đạo hữu, Ngữ San đại nhân đã sớm gả cho người khác.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Không sao, cái này không phải chỉ là đính hôn sao, từ hôn là được.
Thời khắc này, gia chủ Long gia thật muốn một bạt tai đánh lên mặt Lăng Hàn.
Từ hôn? Ngươi từ hôn xem!
Kia là Khai Vân cấm địa, có một vị Thánh Vương tọa trấn, ngươi lại còn nói muốn từ hôn, không sợ Thánh Vương tức giận sao?
– Ha ha, đạo hữu không nên đùa giỡn.
Gia chủ Long gia nỗ lực gượng cười, đã không muốn cùng Lăng Hàn nói chuyện, quá không biết tán gẫu.
– Ta cũng không có đùa giỡn.
Lăng Hàn cười nói.
– Việc này đừng nói nữa!
Gia chủ Long gia kiên quyết từ chối, tuy hắn không có tư cách quyết định việc kết hôn của một vị Thánh Nhân trong gia tộc, nhưng hiển nhiên không thể bởi vì một tên Hằng Hà Cảnh yêu cầu hoang đường đi đắc tội một vị Thánh Vương.
Dùng cái mông nghĩ cũng không thể a!
– Ta là rất có thành ý, Gia chủ đại nhân suy nghĩ thêm một chút đi.
Lăng Hàn rất vô lại, tiếp sinh ý này thật sự là kẻ ác đi đắc tội người, bởi vậy, hắn chỉ có thể hắc đến cùng.
– Đạo hữu, kính xin lập tức rời Long gia!
Gia chủ Long gia lạnh lùng nói, cái này không chỉ làm người khác khó chịu, càng là muốn đẩy Long gia vào hố lửa a.
– Được, giao Long Ngữ San cho ta, ta lập tức đi ngay.
Lăng Hàn tiếp tục chơi xấu.
– Ngươi!
Gia chủ Long gia nhảy dựng lên.
– Tiểu tử, ngươi cho rằng đây là địa phương nào, há có thể cho ngươi cố tình gây sự!
Lăng Hàn cười ha ha:
– Gia chủ đại nhân, bình tĩnh! Bình tĩnh!
– Cút!
Gia chủ Long gia không nhịn được ra tay, một tay thò ra tóm tới Lăng Hàn, bàn tay trong nháy mắt hoá rồng, đã biến thành một vuốt rồng màu đỏ thẫm, có hỏa diễm quấn quanh, Thần văn tỏa ra, Long uy áp bức.
Lăng Hàn rất tùy ý đưa tay, đùng, liền nắm lấy móng vuốt của gia chủ Long gia:
– Gia chủ đại nhân, có chuyện hảo hảo nói, đừng nóng nảy như vậy a.
Gia chủ Long gia không khỏi ngơ ngác, tay của hắn rơi vào trong tay Lăng Hàn, lại không thể động đậy, lực lượng song phương chênh lệch tuyệt không phải nhỏ tí tẹo.
Sao có thể có chuyện đó!
Hắn là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, hơn nữa trong cơ thể chảy Chân Long huyết, sức chiến đấu nghiền ép cùng cấp tuyệt đối, nhưng lại ở trước mặt Lăng Hàn không còn sức đánh trả chút nào, để hắn hoàn toàn không có cách nào tiếp thu.
– Gia chủ đại nhân, tâm tình bình tĩnh chưa? Chúng ta có thể hảo hảo nói chuyện sao?
Lăng Hàn cười nói.
Gia chủ Long gia mặt trầm như nước:
– Chẳng trách dám cố tình gây sự, hóa ra thực lực mạnh như vậy! Có điều, đây chính là Long gia, có hai vị Thánh Nhân tọa trấn, coi như ngươi mạnh hơn thì đã làm sao?
– Ai, ngươi thật không giảng đạo lý a!
Lăng Hàn nói.
– Ngươi xem, ta thành ý cầu hôn, ngươi lại hô đánh gọi giết, đây là đạo đãi khách sao?