Nhiếp Vân là quán quân của trận đầu, kết quả lại không tính, ván đầu tỷ thí với người mạnh như vậy, tất cả mọi người cảm thấy vận khí của hắn không tốt.
– Xích Phong trưởng lão, ngươi nói Nhiếp Vân này có thể đánh thắng không?
Du Nghệ Thái Thượng trưởng lão hạ thấp giọng hỏi.
– Cho dù có thể thắng, chỉ sợ cũng là thắng thảm, đến lúc đó đối chiến với Phí Du có thắng hay không còn không nói trước được, mặc dù qua được cửa Phí Du, hai lần chiến đấu liên tục khẳng định không phải đối thủ của Lộc Kiền, yên tâm đi!
Xích Phong Thái Thượng trưởng lão khẽ nói.
– Không sai, đến lúc đó Lộc Kiền trổ hết tài năng, thành tựu tháp chủ, cho dù đám người An Kình biết rõ cũng muộn rồi!
Ánh mắt Du Nghệ Thái Thượng trưởng lão lập loè, trong mắt không biết nghĩ cái gì.
– Ân, chờ Lộc Kiền lên làm tháp chủ, quyền chủ đạo đứng bên phía chúng ta, dựa theo ước định, phải mau chóng áp dụng biện pháp kia.
Xích Phong Thái Thượng trưởng lão chậm rãi lên tiếng, trong ánh mắt mang theo hào quang quỷ dị không muốn ai biết.
Quần chúng dưới đài nghị luận liên tục, trên đài Nhiếp Vân nhìn dối thủ trước mặt.
– Ta nhất định trở thành tháp chủ, ta thấy ngươi nên ngoan ngoãn nhận thua đi.
Mạnh Hiến thở ra một hơi và thét dài như sấm.
– Được rồi, động thủ đi!
Chẳng muốn nói nhảm, Nhiếp Vân thản nhiên nói.
– Xem chiêu!
Sau khi thét lên, Mạnh Hiến xông tới, thế công của hắn như thủy triều bộc phát.
Trong nháy mắt cả đài tỷ thí bị quyền của hắn bao phủ, triệt để che đậy ánh mắt chung quanh, dường như có cả trăm Mạnh Hiến xuất quyền nên không thể phân biệt rõ ràng.
– Đi xuống đi!
Thời điểm mọi người cảm thấy hoa mắt, đột nhiên trên đài có tiếng hừ nhẹ và âm thanh va chạm sinh ra.
Ầm!
Mấy trăm ảo ảnh đồng thời biến mất hội tụ thành một Mạnh Hiến bay ra ngoài, hăn ngã xuống mặt đất bên ngoài và miệng phun máu tươi.
Đối mặt với mấy trăm Mạnh Hiến hóa thân, Nhiếp Vân chỉ dùng một quyền là giải quyết cả trận đấu.
– Ah…
Nhìn thấy cảnh tượng này, đài tỷ thí Khu Tu Tháp lâm vào yên tĩnh, lúc này mới có người phát ra tiếng gào thét.
Tất cả mọi người cho rằng hai người đối chiến ít nhất cần mấy trăm chiêu mới có thể xuất hiện kết quả, lại không nghĩ tới trong một giây đã kết thúc, là Nhiếp Vân không có chút danh tiếng nào đánh thắng.
Thực lực chênh lệch quá lớn.
– Đa tạ hạ thủ lưu tình!
Giãy dụa đứng dậy, Mạnh Hiến lại nhảy lên đài tỷ thí lần nữa và ôm quyền cảm tạ Nhiếp Vân.
Mới vừa rồi còn hung hăng càn quấy không thôi, bây giờ đã triệt để bái phục.
Trước đó thiếu niên đánh một quyền đến bây giờ còn ký ức còn mới mẻ, căn bản không thể ngăn cản, nếu đối phương hạ sát thủ thì hắn đã sớm chết rồi.
Thực lực cả hai không cùng cấp bậc với nhau.
– Khách khí!
Nhiếp Vân cười cười, hắn không nhiều lời và nhảy lên ra khỏi đài tỷ thí, hắn trở lại chỗ ngồi..
Trận thứ hai tuy làm người ta kinh diễm nhưng lập tức bị Lộc Kiền áp chế.
Lộc Kiền đấu trận thứ ba, vốn hắn không được người ta xem trọng, kết quả lại giống như Nhiếp Vân, hắn cường thế nghiền áp đánh bại đối thủ, không tới một chiêu đã đánh đối thủ trọng thương gần chết.
Rất hiển nhiên hắn cũng không có lưu thủ, mà là bộc phát lực lượng đánh phế đối thủ.
Trận thứ tư bình thường không có gì lạ, hai người chiến đấu mấy trăm chiêu mới có thể đạt được thắng lợi, cho dù nhu thế kẻ thắng cũng bị thương nặng, xem ra hắn không có khả năng thắng trong trận sau, lúc này không cần Lộc Kiền tiếp tục động thủ, hắn trực tiếp tiến vào trận chung kết.
Trận tỷ thí kế tiếp là Nhiếp Vân đấu với kẻ thắng trận đầu, đó là kẻ có tiếng hô cao nhất là Phí Du.
Hai người vừa lên đài, phía dưới hoan hô lần nữa.