– Hắc! Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, ngươi giết ta, đối với ngươi cũng không có chút chỗ tốt nào, ngược lại Ám Long thương đối với ngươi mà nói mới là trọng yếu nhất, ngươi nhanh chóng cởi bỏ phong ấn cho ta, ký kết huyết chi khế ước với ta, ngươi âm hiểm xảo trá, chỉ cần lý do thoái thác trên miệng, ta căn bản không thể tin ngươi, chỉ có khế ước và lời thề tâm ma mới có thể tin được.
Hư ảnh Hắc Long nhìn qua Lâm Minh, trong lòng kinh hoàng, hiện tại mới là thời điểm mấu chốt, muốn dụ Lâm Minh đáp ứng điều kiện của nó mói được, nhưng mà nó cảm giác tâm cơ của Lâm Minh quá nặng, nó không nắm chắc gì cả.
– Tốt, ta sẽ cởi bỏ phong ấn cho ngươi!
Khóe miệng Lâm Minh cong lên, hắn vẫy tay, Hồng Mông không gian bao phủ xuống, đem không gian chung quanh Lâm Minh cùng hư ảnh Hắc Long ngăn cách triệt để, Hồng Mông chi khí bao phủ, cảm giác dò xét không vào được, cho dù là muốn vào hay đi ra cũng không được, phải phá vỡ Hồng Mông không gian mới được.
Thấy một màn này, hư ảnh Hắc Long xùy cười một tiếng, nói:
– Ngươi bố trí lực trường này là sợ ta chạy trốn sao? Hắc! Ngươi thật sự là quan tâm quá nhiều.
Hư ảnh Hắc Long nói như vậy, nhưng trong lòng cười lạnh liên tục, nói;
– Chạy? Ta tại sao phải chạy? Ta làm sao buông tha đại trận mà ta kinh doanh vài tỷ năm qua? Nếu cứ chạy trốn, ta tổn thất quá lớn, ta muốn nuốt ngươi, bổ sung khí huyết thiếu hụt của ta, ngươi cướp ma khí của ta, vậy phải bồi thường gấp bội.
Hư ảnh Hắc Long gào rú trong lòng, mặt ngoài lại trấn định như thường.
Thời điểm này Lâm Minh lại lập tức giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay của hắn không gian bắt đầu vặn vẹo, một vòng xoáy màu đen hiện ra.
Hắn lắc đầu nói:
– Ta bố trí lực trường, không phải sợ ngươi chạy, mà là che dấu thức này, miễn bị người ta phát hiện.
Lâm Minh khi nói chuyện, ma phương từ từ hiện ra.
Ma phương thần bí và phong cách cổ xưa, mặt ngoài phủ kín đường vân kỳ dị.
Nhìn thấy ma phương này, hư ảnh Hắc Long đồng tử co rụt lại, nó căn bản không biết ma phương, nhưng nhìn thấy lại có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
– Đây là vật gì?
Hư ảnh Hắc Long cố gắng trấn định hỏi, không biết như thế nào, cảm giác trong lòng có hàn ý.
Lâm Minh nói:
– Ta gọi nó là ma phương, là thượng cổ thần khí, thành tựu của ta hôm nay có một nửa là nó ban tặng.
Lâm Minh nói ra tùy ý, nhưng mà lời này lọt vào trong tai hư ảnh Hắc Long, lại khiến tâm thần của nó rung lên, nói:
– Ngươi có ý tứ gì?
Nếu như Lâm Minh nói là thật, như vậy ma phương này không hề nghi ngờ chính là bí mật lớn nhất trong lòng Lâm Minh, nhưng mà bây giờ hắn lại nói bí mật này với nó, như vậy…
Hư ảnh Hắc Long chưa kịp phản ứng, đột nhiên ma phương bắn ta tia chớp màu đen, tia chớp này lập tức bao phủ hư ảnh Hắc Long, nó chỉ cảm thấy linh hồn bị ăn mòn, đau đớn hét thảm thiết…
– Ah ah ah!
Hư ảnh Hắc Long giãy dụa kịch liệt, nhưng mà thân thể của nó bị hút vào ma phương, bị vòng xoáy màu đen đáng sợ xé rách.
– Ngươi… Ngươi muốn làm gì?
Tiếng thét chói tai truyền vào trong óc Lâm Minh, Lâm Minh biểu lộ lạnh lùng, hắn thản nhiên nói:
– Vốn ta không có hứng thú với ngươi, nhưng mà ngươi nói không có ngươi thì không thể lấy Ám Long thương, ta chỉ gạt bỏ ấn ký linh hồn của ngươi, đọc trí nhớ mà thôi, tìm kiếm cách phá vỡ đại trận.
– Ngươi… Ngươi nói cái gì?
Hư ảnh Hắc Long trong nội tâm kinh hãi, nó còn không kịp phản ứng Lâm Minh nói, ý thức của nó bị vòng xoáy bao phủ, đang chậm rãi bị gạt bỏ.
Loại tư vị gạt bỏ ấn ký linh hồn này quả thực khó có thể hình dung, hư ảnh Hắc Long cảm giác linh hồn của mình bị phanh thây, bị vô số con kiến cắn xé!