Hàn Lập đến nơi đây, đệ tử báo danh tham gia Huyết sắc thí luyện, cũng tập hợp tại nơi này, đánh giá, dò xét lẫn nhau.
Đệ tử Luyện Khí kỳ cả Hoàng Phong cốc vượt qua vạn người, Hàn Lập tự nhiên sẽ không biết hết. Nhưng trong đó xuất hiện một nữ nhân mà Hàn Lập quen thuộc đến mức không thể nào quen thuộc hơn nữa, Hàn Lập không chỉ biết người con gái này, hơn nữa toàn thân cũng bị hắn nhìn qua và cũng đã chiếm tiện nghi qua, chính là vị Trần sư muội suýt chút nữa bị tên Lục sư huynh mê gian.
Lại nói tiếp, sau khi “Lục sư huynh” bị Hàn Lập xử lý, thật đúng là khiến cho Hoàng Phong cốc một hồi ồn ào nho nhỏ. Người này tuy chưa tiến vào Trúc Cơ, nhưng chung quy là một người sở hữu dị linh căn, tại Hoàng Phong cốc là đệ tử cấp thấp được thượng tầng cực kỳ chú ý.
Mà Trần sư muội sau khi trở về, chẳng biết bắt nguồn từ tâm lý sao đó, vẫn chưa hướng người khác nhắc tới chuyện trải qua đêm đó, không nói gì cả.
Cứ như vậy, Lục sư huynh trong thời gian dài biến mất không thấy, bị liệt vào những người bị mất tích được xử lý. Trải qua liên hệ xung quanh trong môn phái, sau khi tìm kiếm, không đạt được kết quả gì, dần dần cho qua.
Sự tình người trong cốc tự nhiên mất tích như vậy, trước kia không phải không có phát sinh, Lục sư huynh không phải là người ngộ nạn đầu tiên, cũng tuyệt không phải là người cuối cùng.
Đợi khi sóng gió qua đi, trong Hoàng Phong cốc không ai nhắc tới vị Lục sư huynh này nữa, căn bản giống như không có tồn tại. Tình hình này làm Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm nhận được một luồng hàn ý lạnh băng.
Người tu tiên quả nhiên là người hoàn toàn đoạn tình tuyệt dục, nếu có một ngày hắn mất tích, tình cảnh phản ứng trong môn phái còn không bằng lần này đâu! Hơn phân nửa là trong chớp mắt đem hắn vứt bỏ khỏi não bộ, tuyệt sẽ không cố sức nghe xem nơi hạ lạc của hắn.
Xem ra từ khi tiến nhập môn phái đến nay, vẫn là thuộc hàng cấp thấp, thái độ cẩn thận tuyệt không có sai.
Dù sao con đường tu tiên dài như vậy, sự việc ngoài ý muốn phát sinh rất lớn, nếu bản thân lại rước lấy sự chú ý của người khác, làm ra trò ngu ngốc nổi bật, đối với loại người tu tiên cấp thấp không có bối cảnh cùng người chống lưng như hắn, tùy thời trên con đường tu tiên bị những thế lực cường đại không thể chống cự bóp chết. Mà kiếp sau lại đi trên con đường tu tiên, có thế tính là thấp cơ hồ như không có.
Vốn đối với việc chuyển thế trọng sinh này Hàn Lập ban đầu cũng không tin, nhưng từ khi tiếp xúc với tu tiên giới, cũng bắt đầu trở nên bán tín bán nghi.
Thần thái của Trần sư muội cùng trước kia rõ ràng bất đồng, không biết có phải do việc tình lữ phản bội đả kích, cả người không tô điểm, trở nên lãnh diễm, cả người toát ra hơi thở người lạ không nên lại gần, làm vài thanh niên bị hấp dẫn bởi dung mạo, ý đồ muốn tiến lên nói chuyện, thất vọng mà trở về.
Cũng không có nam nhân nào thể hiện sự khinh rẻ, biểu tình lãnh ngạo này chẳng những không làm giảm vẻ đẹp của nàng, ngược lại càng tăng thêm vài phần mị lực thần bí, làm cho các nam đệ tử xung quanh tất cả đều liên tục lén trộm nhìn. Loại mị lực này so với hình tượng như một con chim nhỏ trước mặt Lục sư huynh lúc trước của nàng, hấp dẫn hơn rất nhiều.
Nhưng Hàn Lập sau khi nhìn qua, trong lòng không ngừng cười khổ.
Không cần hỏi, trên thế gian cũng có rất nhiều nữ tử bị nam nhân hại, nếu đã trải qua lần trước bị tình lữ phản bội, chỉ sợ rằng người con gái này sẽ không dễ dàng sử dụng nhan sắc đối với nam nhân, thậm chí cả đời cô độc cũng nói không chừng.
Vị Trần sư muội này vẫn chưa nhận ra Hàn Lập đến, Hàn Lập cố ý tại trước mặt nàng đi lại vài vòng, kết quả tìm đước ánh mắt lạnh như băng của đối phương, hiển nhiên nàng cho Hàn Lập cố ý tại trước mặt nàng phô trương.
Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm, mê huyễn lực của Hợp Hoan đan quả nhiên lợi hại, nàng đối với hắn không lưu lại một điểm ấn tượng nào, cứ như vậy, điểm lo lắng cuối cùng cũng hoàn toàn bị tiêu trừ.
Tuy nhiên, ngẫm lại đêm nọ nàng ta nóng rực như lửa cùng với bộ dáng mê người của thân thể xích lõa, lại nhìn xem Trần sư muội lãnh nhược băng sương hôm nay, trong lòng Hàn Lập hơi có chút hỏa nhiệt cùng tiếc nuối.
Lại nói tiếp, đối phương tham gia lần Huyết sắc thí luyện này, hơn phân nửa chính là do mình ban tặng. Sau khi mất Trúc Cơ đan nàng nếu muốn Trúc Cơ cũng chỉ có tự mình ra tay tự tìm lấy. Dù sao chuyến đi cấm địa lần này chính là một con đường có thể tìm được Trúc Cơ đan.
Mà đệ tử Hoàng Phong cốc tham gia chuyến đi cấm địa lần này được xưng thực sự là nhân cường mã tráng, tinh duệ đại xuất chính là các đệ tử đỉnh phong tầng mười ba, có hơn năm, sáu người.
Còn lại các đệ tử khác đa số cũng là tầng mười hai, Trần sư muội chính là người có trình độ bậc trung tầng mười hai.
Cuối cùng, đệ tử tầng mười một chỉ có ba người. Trừ Hàn Lập là ngoại lệ, còn có một vị lão giả đầu tóc hoa râm khác cùng một tiểu tử khoảng mười sáu, mười bảy tuổi làm cho Hàn Lập trong lòng một trận ớn lạnh. Bọn họ ba người đại khái theo như truyền thuyết chính là vật hy sinh.
Dựa theo lệ thường lúc trước, đệ tử cấp thấp bảy đại phái có thể đi vào cấm địa không thể vượt quá hai mươi lăm người, chỉ có thể ít hơn chứ không thể nhiều hơn. Vài lần trước, căn bản là gom không đủ nhân số, thường thường chỉ có mười mấy người tham gia Huyết sắc thí luyện.
Nhưng lần này chẳng những nhân số đạt tới giới hạn lớn nhất, lại có những đệ tử tinh nhuệ xuất hiện, hết thảy đều biểu hiện rõ ràng rằng lần đi hái thảo dược này tuyệt đối vượt qua tiêu chuẩn bình thường của mấy lần trước đó, khả năng nhân số sống sót, khẳng định ít hơn một phần tư.
Thấy được tình cảnh đã được đoán trước này, Hàn Lập ngoại trừ trong lòng mắng to, cũng không thể làm gì! Không cần hỏi cũng khẳng định rằng mấy đệ tử tinh nhuệ này được cao tầng trong môn phái hứa tưởng thưởng rất hậu, nếu không cũng sẽ không xuất hiện tại nơi đây.