– Cám ơn công tử gia, người ngàn vạn lần đừng nói vậy, tỷ muội nô tỳ từ nhỏ đã hầu hạ công tử, thân thể chúng nô tỳ đã sớm nghĩ thuộc về công tử, hiện giờ công tử không hiềm thân phận chúng tôi đê tiện, tỷ muội nô tỳ cam nguyện suốt đời sẽ mãi đi theo công tử.”
Nguyện vọng trong lòng được thực hiện, tỷ muội Xuân Cầm Hạ Kỳ đều tràn
đầy vui mừng giúp Lăng Phong mặc lại quần áo.
Lăng Phong lúc này mới hỏi Hạ Kỳ tại sao tối qua nàng lại ở trong phòng hắn. Hạ Kỳ mắc cỡ không nói lên lời. Xuân Cầm thấy thế vội vàng thay muội muội giải vậy, nói:
– Buổi tối hôm qua, đám bốn người nô tỳ ở cùng một chỗ, ăn mừng công tử gia bình phục, nô tỳ lại không cẩn thận uống nhiều rượu một chút, say ngủ quên mất. Hạ Kỳ đành phải thay nô tỳ đi hầu hạ công tử gia, không ngờ…” Đoạn tiếp theo nàng không nói nữa vì cũng quá mắc cỡ. Sau khi hầu hạ Lăng Phong mặc quần áo xong, sắc mặt Hạ Kỳ đỏ bừng nhanh chóng thay tấm ga còn vương ấn ký xử nữ của nàng.
Lăng Phong kéo tay Hạ Kỳ lại, nói:
– Đừng giặt đi, cứ giữ nó thật tốt, kỷ niệm cả đời, đây là minh chứng của tình yêu giữa ta và nàng.”
Hạ Kỳ cực kỳ hạnh phúc, nàng ngượng ngùng gật đầu, sau đó xoay người ôm
chăn mền rời đi. Xuân Cầm thì cứ nhìn Lăng Phong, nàng cười cười hiểu ý, chẳng lẽ chuyện này đã có một người sớm có “dự mưu” cùng “âm mưu”
sao?
Hôm nay, rốt cuộc hội nghị của Nam Cung thế gia cũng đã bắt đầu.
Lăng Phong đi theo Tần Thục Phân đến phòng hội nghị của Nam Cung thế gia, bên trong lúc này đã sớm có không ít người.
Thấy Lăng Phong tiến vào, nhưng phân đường chủ các nơi đều đến bái kiến Lăng Phong cùng Tần Thục Phân, những người này có nam có nữ, họ càng thêm cung kính với Tần Thục Phân, nhưng đối với Lăng Phong thì lại ôm thái độ “kính nhi viễn chi”.
Xem ra Tần thục Phân nói cho Lăng Phong cũng không sai. Vì thế Lăng Phong căn cứ theo nhưng gì đã đọc qua trong sách mà trả lời từng câu hỏi, không chút e dè khiên cưỡng,
Sau đó hắn lại theo Tần Thục Phân đi đến vị trí của những ngừơi trực hệ Nam Cung thế gia, Nam Cung Tuấn, Nam Cung Vân, Nam Cung Tình cùng Nam Cung Vũ và các thúc bá huynh đệ khác đã ngồi vào chỗ, cùng, hai người đều ngồi vào vị trí của mình bên cạnh Nam Cung Vân.
Một hồi sau thì Nam Cung Hiên với vẻ mặt uy nghiêm xuất hiện, phía sau là bốn người thúc bá của Nam Cung Vũ. Nam Cung Bân, Nam Cung Võ, hai người này là đại ca và nhị cả của Nam Cung Hiên, còn Nam Cung Bằng và Nam Cung Hồng đứng hàng lão tứ và lão ngũ.
Đây là những người đứng ở cao tầng của Nam Cung thế gia, mà gia chủ Nam Cung Hiên không thể nghi ngờ chính là trung tâm, bốn huynh đệ của lão phân biệt làm Nam Cung thế gia Đại Tổng Quản, Nhị Tổng Quản, Tam Tổng Quản, Tứ Tổng Quản.
Đại tổng quản Nam Cung Bân là người trông nom tài sản thu về của Nam Cung thế gia, người này đặc biệt thích tính toán sổ sách; Nhị Tổng Quản Nam Cung Võ thì quản lữ sự tình nhân sự, xã hội đương thời cạnh tranh cũng chính là nhân tài mà;
Tam Tổng Quản Nam Cung Bằng thì trông nom sự vụ phân đường các nơi, hiện giờ ung nhọt của Nam Cung thế gia đều do người này xử lý; Tứ Tổng Quản Nam Cung Hồng thì trông coi những việc nội tộc của thế gia, toàn bộ những việc của Nam Cung thế gia từ nhỏ như ăn uống đến lớn là hôn nhân tang lễ đều do ông ta quản.
Đây chính là tứ đại tổng quản nổi danh lừng lẫy trên giang hồ của Nam Cung thế gia, nghe nói dưới họ còn không ít thuộc hạ, chuyên thay bọn họ xử lý những việc dưới.
Tất cả những người trong đại sảnh đều không hẹn mà cùng đứng lên, họ cùng nhau cung kính hành lễ với Nam Cung Hiên, rồi cùng hô:
– Tham kiến gia chủ.”
Biểu hiện của Nam Cung Hiên ở trong Nam Cung thế gia là không thể thay thế. Lão dùng ánh mắt uy nghiêm đảo qua đám người, sau đó gật đầu nói:
– Các vị đường chủ, miễn lễ.”
Rồi lão trực đi về ghế thủ vị ngồi xuống, bốn vị Tổng Quản thì ngồi hai bên sườn, tiếp đó mọi người cùng ngồi xuống.
Nam Cung Hiên nhìn Lăng Phong thêm một cái, mặc dù lúc đầu Nam Cung
Hiên đứng hàng thứ ba(lão tam), nhưng cuối cùng lão lại lên làm gia chủ, cho nên đối với Nam Cung Vũ, cũng chính là Lăng Phong hiện giờ luôn yêu thích hơn. Vị trí gia chủ, chỉ lập chính.
Nhưng mà ở Nam Cung thế gia, ngươi chỉ cần có tài, vậy thì ngươi có thể làm gia chủ. Mà từ trước đến nay vẫn là cha truyền con nối, trừ phi Nam Cung Hiên không còn con trai nữa thì mới tới con của những vị thúc bá khác.
Từ hội nghị này có thể thấy được, để tử Nam Cung thế gia cũng không dưới ba ngàn chi, cái này ở trong võ lâm, cũng có thể tính là đại môn phái rồi, khó trách lại tranh đấu kích liệt như vậy, thoạt nhìn thì Nam Cung Vũ ngoài tranh đấu với huynh đệ bên ngoài, hắn còn phải đề phòng các huynh đệ cùng thúc bá phản phúc nữa.
Sau khi thể hiện đầy đủ uy nghiêm của gia chủ, Nam Cung Hiên mở miệng
nói:
– Hôm nay cùng các vị gặp mặt ở đây, trừ nghe một chút tình hình trình báo ở bên ngoài, mục đích chính là tìm ra sách lược, cùng với đại kế phát triển Nam Cung thế gia. Đầu tiên sẽ do bốn vị Tổng Quản giới thiệu tình hình một chút.”
Vì thế, hội nghị dễ dẫn đến buồn ngủ của Nam Cung thế gia bắt đầu. Mọi người liên tục lên tiếng, Nam Cung Hiên thì thỉnh thoảng hỏi vài câu. Sau khi nghe xong Lăng Phong mới biết Nam Cung thế gia cũng kinh doanh tiền trang ở khắp nơi, còn có tửu lâu, tiệm cầm đồ, thậm chỉ cả kỹ viện, đại tiêu cục cũng nhúng chân vào, thế lực quả thật mở rộng đến mọi góc của xã hội, từ tình hình báo cáo có thể thấy, tình hình kinh doanh các nơi có tốt có xấu, nhưng tổng thể cũng không tồi.
Nam Cung Hiên cũng không khỏi gật đầu. Lăng Phong ở bên cạnh nghe thì cảm thấy cách kinh doanh của Nam Cung thế gia đã mấy thế hệ rồi mà không có gì đổi mới, đều chỉ là ăn vào vốn cũ, điều này đối với một thế gia mà nói thì không phải là chuyện tốt.
Hơn nữa Lăng gia thì còn có thêm sản nghiệp mới, chứ còn Nam Cung thế gia thì phải nói là ít đến đáng thương, không bằng một phần trăm sản nghiệp của Lăng gia.
Ta ngất mất, xem ra xuất thân giang hồ, đích xác là khó thành công trong buôn bán, uổng cho bọn họ nắm giữ mảnh đất lành Giang Nam, hơn nữa còn thành lập đã năm trăm năm nay, vậy mà không thể biến nơi này thành thủ phủ được, quả thật làm người ta phải suy nghĩ.
Không biết qua bao lâu, bốn đại Tổng Quản của Nam Cung thế gia và các phân đường chủ mới nói xong, Nam Cung Hiên lúc này mở miệng nói:
– Các vị cũng làm không tồi, lão phu quả thật rất hài lòng. Chẳng qua tuy hài
lòng nhưng lão phu vẫn có một ẩn ưu, các vị có biết là vì sao không?”
Mọi người lúc này đều nhìn nhau, không ai lên tiếng cả.
Lăng Phong không khỏi nhớ đến vấn đề mà mình suy nghĩ :” Chẳng lẽ trong lòng Nam Cung Hiên nghĩ như vậy sao?”
Lăng Phong không khỏi ngẩng đầu lên liếc nhìn Nam Cung Hiên một cái, mà lúc này ánh mắt Nam Cung Hiên cũng đã chuyển hướng đến phía trực hệ đệ tử của Nam Cung thế gia, lão phát giác có vẻ Lăng Phong nghĩ ra gì đó, thứ trong ánh mắt Lăng Phong lúc này khác hẳn với ánh mắt không thèm quan tâm sự vụ của Nam Cung Vũ trước đây, vì thế lão không khỏi mở miệng nói:
– Vũ Nhi, ngươi nghĩ ra gì sao?”
Nghe thấy Nam Cung Hiên cư nhiên chủ động hỏi Lăng Phong, Lăng Phong cũng hơi kinh hãi, không biết có nên mở mồm nói hay không.
Tần Thục Phân cũng thoáng khẩn trương, đang nghĩ muốn ngăn cản Lăng Phong, nhưng trước mặt bao người lại không dám tỏ vẻ gì.
Thấy Lăng Phong không nói lời nào, Nam Cung Hiên lại nói:
– Vũ Nhi trong lòng có chuyện lo nghĩ thì cứ nói, nói sai cũng không sao, đây là bàn bạc thảo luận, không nhất định thành sự thật.”
Trong mắt lão lúc này lóe lên thần sắc cổ vũ, trong lòng Lăng Phong chợt động, Nam Cung Hiên không chừng lại càng thích Lăng Phong tham gia nhiều vào chuyện sự vụ của Nam Cung thế gia đây, cái này nhất định sẽ hỗ trợ càng lớn cho việc mình ở lại Nam Cung thế gia sau này, mà suy nghĩ lại hắn thấy ngay mục đích của buổi hội nghị hôm nay chính là “đại kế phát triển”, nói không chừng điều Lăng Phong suy nghĩ lại chính là điều mà Nam Cung Hiên đang sầu lo trong lòng.
Suy nghĩ một lúc, Lăng Phong cũng không để ý đến ánh mắt ngăn cản của Tần Thục Phân nữa, hắn đứng lên, nói:
– Khởi bẩm phụ thân, hài nhi cảm thấy vài thập niên nay Nam Cung thế gia đều dùng sản nghiệp của tổ tông để duy trì cuộc sống, cũng không có phát triển mới gì, sản nghiệp này đều bắt nguồn từ mấy trăm năm trước, tiềm lực phát triển không còn cao nữa, nếu Nam Cung thế gia không có gì thay đổi, sợ rằng sẽ càng ngày càng kém đi, lúc đó sẽ ảnh hưởng đến địa vị Nam Cung thế gia ta trên giang hồ. Hài nhi nói bừa, xin phụ thân tha thứ.”
Sau khi nghe xong những lời của Lăng Phong nói, Nam Cung Hiên chậm rãi gật đầu, nói:
– Vũ Nhi nói đúng. Vi phụ cũng vừa nghĩ đến điều này. Nam Cung thế gia ta mỗi một mặt đều có phát triển mới, nhưng mà từ ba mươi năm nay thì không có tiến triển gì. Mặc dù danh tiếng trên võ lâm vẫn tăng dần, nhưng mà vấn đề kinh tế thì đang dần dừng lại.”
Trong nháy mắt tất cả mọi người trong đại sảnh đều dùng ánh mắt bội phục cùng kinh dị nhìn Lăng Phong, Tần Thục Phân vốn đang nắm tay khẩn trương ở bên thì giờ cũng thở nhẹ một hơi. Nàng vội vàng giả bộ vui mừng nói với Lăng Phong:
– Vũ Nhi, vi nương đã sớm biết ngươi không nên chuyên tâm luyện võ, thân là người của Nam Cung thế gia thì phải hiểu nhiều về chuyện của Nam Cung thế gia chứ, sau này còn có thể thay phụ thân ngươi phân ưu. Hiện giờ ngươi rút cục cũng đã nghe lời vi nương khuyên bảo, bắt đầu quan tâm đến sự vụ của Nam Cung thế gia rồi, thật là làm vi nương cao hứng.”
Hóa ra tâm tư Tần Thục Phân quả thật là thâm sâu, nàng biết biểu hiện của Lăng Phong hôm nay khác biệt rất lớn so với dáng vẻ không thèm để ý chuyện gì của Nam Cung Vũ ngày xưa, vì thế nhanh chóng nói vậy, xem như là thay Lăng Phong giải thích về biểu hiện khác thường này, tránh để người khác sinh tâm nghi ngờ.
Tần Thục Phân nói vừa kịp, hiển nhiên mọi người trong đại sảnh đều tiếp nhận thuyết pháp này, ban đầu mọi người cũng khó hiểu, nhưng sau thì đều xuất hiện vẻ mặt “thì ra là thế”.
Mặt Nam Cung Hiên cũng đầy nụ cười, nói:
– Không ngờ được Vũ Nhi không chỉ nhất tâm luyện võ, mà giờ đã bắt đầu quan tâm đến gia sự Nam Cung gia ta, hơn nữa còn lập tức có được ánh mắt như vậy, thật sự là may mắn của Nam Cung thế gia ta. Vũ Nhi nói tiếp đi, đối với việc phát triển của Nam Cung thế gia có đại kế gì?”
Không nghĩ tới phát pháo đầu tiên của Lăng Phong đã vang như vậy rồi,nhưng Lăng Phong biết mình không thể tiếp tục thể hiện ra nữa, dù sao thì không thể để người ta cảm thấy mình quá khác thường so với Nam Cung Vũ. Vì thế, Lăng Phong cúi đầu nói:
– Hài nhi bây giờ cũng chưa quen lắm với sự vụ của Nam Cung thế gia, vì thế còn chưa nghĩ được ra ý tưởng….”
Nam Cung Hiên gật đầu nói:
– Quả là như thế. Thế này đi, ngươi sau này cũng đừng quá chú tâm vào luyện võ nữa, từ ngày mai ngươi đến giúp đỡ đại bá ngươi trông nom sư vụ, nhất là phải trông nom sản nghiệp Nam Cung thế gia ở Hàng Châu, trước tiên làm quen rồi hẵn nói.”
Nghe thấy lời Nam Cung Hiên nói vậy, trong ánh mắt Tần thục Phân thoáng
hiện một tia vui vẻ không kiềm được. Mà Nam Cung Tuấn và mẫu thân của
hắn thì sắc mặt rất khó coi, ánh mắt ngầm ghen ghét.
Hàng Châu chính là căn bản của Nam Cung thế gia, sản nghiệp hiển nhiên cũng là nhiều nhất, mà Nam Cung thế gia ở Hàng Châu không có phân đường, tất cả sản nghiệp của Nam Cung thế gia ở Hàng Châu đều là quản lý
thẳng.
Mà quản lý sản nghiệp ở Hàng Châu chính là quá trình để rèn luyện gia chủ, cũng là phương thức để người ngoài đoán đựơc vị trí gia chủ sẽ lọt vào tay ai. Nam Cung Tuấn mặc dù làm quản sự trước Lăng Phong, nhưng chưa bao giờ có cơ hội nhúng tay vào sản nghiệp ở Hàng Châu.
Bây giờ thoáng cái hắn lại bị Lăng Phong chiếm mất vị trí ngon lành này, hiển nhiên trong lòng phải ghen ghét. Mà những người trong đại sảnh lúc này đều có cảm giác kinh nghi.
Sau khi hội nghị tan đi, các vị đường chủ đều ở lại chào hỏi, nịnh nọt Lăng Phong. Lăng Phong cũng chỉ đối xử với bọn họ không mặn không nhạt. Nam Cung Tuấn thì ngoài mặt tươi cười chúc mừng Lăng Phong, Lăng Phong thì lại biết tên này chỉ hận không thể ăn ngay mình mà thôi.
Điều này không trách được, vốn là cùng cha khác mẹ, hơn nữa tranh đấu quyền lực trong tộc quá kịch liệt, cốt nhục tình thân đã sớm không còn tồn tại rồi.
Chẳng qua cũng phải nói lại, Lăng Phong hắn cũng chỉ là giả mạo Nam Cung Vũ, bởi vậy là quái gì có tình thân cốt nhục với Nam Cung Tuấn, bởi vậy có tranh đấu kịch liệt hơn nữa, hắn cũng có thể bình tĩnh lãnh huyết vô cùng, điểm này có thể nói là ưu thế may mắn nhất mà ông trời ban cho Lăng Phong hắn. Điều này nếu Nam Cung Tuấn mà biết, chắc là hắn sẽ tức chết mất.
Chẳng qua có những bí mật, là những người này cả đời sẽ không biết được. Bọn họ không phải là sủng nhi của trời cao, bởi vậy vận khí không nằm trên người họ.
Thực lực tuy rằng trọng yếu, nhưng mà có những lúc, ngươi không thể không thừa nhận, người thành công là người nắm vận khí.
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 173: Sơ Lộ Phong Mang