“Được! Điều thứ hai, cậu làm việc quá chậm chạp tôi chỉ cho cậu một ngày nhưng cậu đã làm chậm tiến độ làm tôi hơi thất vọng. Vì thế tất cả các bản báo cáo, hợp đồng, sự kiện…nói chung là công việc của tôi trong một tuần tới đều là của cậu.” Nói xong Cảnh Sâm hài lòng bước ra ngoài.
Trần Luân nghe Cảnh Sâm nói xong mà không khỏi thấy uất ức và vô lý, tuy nhiên anh chỉ có thể gật đầu trong khó khăn trả lời:”Vâng! Xin lỗi boss! Tôi sẽ khắc phục để không sảy ra chuyện này lần nữa.” Mặc dù nói vậy nhưng trong đầu anh lại nghĩ ‘Biết vậy cho anh ta ở lâu thêm vài ngày nữa!’
Cảnh Sâm dường như nhớ ra chuyện gì đó quay lại nói với Trần Luân:”À mà còn nữa, người cần bắt cậu bắt được chưa?!!!”
Trần Luân giật mình trả lời nhanh:”Dạ vâng! Hai người đó đã bị bắt lại rồi. Bây giờ chỉ cần boss trả lời thì tôi sẽ giải quyết nhanh!”
Cảnh Sâm sau đó nhanh chóng tối sầm mặt lại, giọng nói cũng dường như lạnh lùng hơn nói:”Bắt sống, nhốt vào tầng hầm. Tầng hầm ở đâu thì cậu hiểu rồi chứ!”
“Dạ vâng!” Trần Luân cuối gập đầu trả lời. Nhìn Cảnh Sâm từ từ bước ra ngoài, chắc chắn Cảnh Sâm đã đi xa anh mới dám thở phù một cái. Anh cứ nghĩ Cảnh Sâm nghe được tiếng lòng anh nên mới quay lại chứ, làm ảnh xém nữa là rớt cả tim ra ngoài.
Tại Bệnh Viện
‘Tít’ ‘tít’ ‘tít’ Một âm thanh quen thuộc đến nhức đầu. Mỹ Lam đang trong cơn ngáy ngủ không muốn tỉnh tí nào, bởi chỗ cô đang nằm thật mềm và ấm áp. Nếu được thì cô chỉ muốn nằm ở đây mãi mãi không muốn tỉnh lại.
Nhưng bởi ánh sáng chói loá mà lâu rồi Mỹ Lam không được thấy đã thúc dục cô mở mắt ra. Điều đầu tiên cô thấy sau khi mở mắt là cô đang ở bệnh viện, và sau đó là Mộc Nhi nhào vào ôm lấy cô.
Nhớ like và bình luận nhà mọi người!!! Nếu thích thì hãy nhấn theo dõi để đón chờ những tập mới nhất nhé!!!
Nhớ bỏ phiếu và tặng quà để mình có động lực hơn khi ra chap mới nhá!!!!