“Tên béo chết dẫm, hôm nay ta xem ngươi chạy đi đâu”, Dương Vệ sát phạt tới chiến đấu với Hùng Nhị.
Ba bên đại chiến chẳng thể khiến Tề Dương phải bận tâm, hắn dõi mắt vào hang động như thể nhìn thấu qua từng ngọn cỏ, nhìn thấy được hình ảnh Diệp Thành đang mướt mồ hôi bên trong.
“Diệp Thành, ngươi còn định trốn đến bao giờ, lẽ nào đợi huynh đệ tốt của ngươi chết cả rồi mới ra mặt?”, Tề Dương cười lạnh lùng: “Ta nói rồi, đụng phải nhà họ Tề thì ngươi sẽ chết rất thảm”.
Nói rồi, Tề Dương chỉ điểm, đánh ra một đạo chỉ mang bay vào trong hang.
Thấy chỉ mang kia bay vào, Diệp Thành lật tay rút ra thanh Thiên Khuyết.
Bang! Nhất chỉ của Tề Dương rất mạnh, chạm vào thanh Thiên Khuyết vừa dày vừa nặng tạo ra từng đốm lửa. Diệp Thành lùi về sau nhưng phía sau hắn còn có hình nộm Tử Huyên, tay còn lại của hắn còn đang đặt lên người Tử Huyên vì Huyền Linh Phù vẫn còn chưa được đẩy hoàn toàn vào người hình nộm.
“Sắp rồi, sắp rồi, chỉ cần một phút nữa”, Diệp Thành nghiến răng kiên trì, lúc này nếu như thả tay ra thì nhất định sẽ thất bại.
Rầm!
Đùng!
Bên ngoài hang động, tiếng động liên tiếp vang lên, Diệp Thành không cần nhìn cũng biết bộ dạng thảm hại của bọn Tạ Vân thế nào.
“Cố cầm cự, sắp xong rồi”, trong đôi mắt Diệp Thành là từng đường vân máu hiện lên, cái hắn thiếu lúc này chỉ là thời gian.
Rầm!
Rầm!
Bên ngoài liên tiếp vang lên tiếng động khủng khiếp, Tạ Vân, Hoắc Đằng và Hùng Nhị đều bại trận, cơ thể bay đi va vào tảng đá phía sau, máu me chảy be bét.
“Tiểu tử, bọn ta đã dốc hết sức rồi”, ba người phía Tạ Vân ho ra máu, vốn lấy sức mỏng mà đấu lại kẻ địch quá mạnh nên bọn họ đã làm hết sức có thể rồi.
Ha ha ha!
Liếc nhìn bộ dạng thê thảm của mấy người phía Tạ Vân, Tề Dương giễu cợt: “Diệp Thành, ngươi thấy chưa? Đây chính là những huynh đệ tốt của ngươi đấy, đây chính là kết cục của những kẻ lên cùng thuyền với ngươi, đau lòng không?”
Có điều, bên trong hang động không hề vang lên giọng nói nào.
Thấy vậy, ánh mắt Tề Dương càng sắc lạnh hơn: “Tiến vào trong cho ta, sống chết không quản, tông môn có trách tội xuống thì nhà họ Tề ta chịu trách nhiệm”.
Hắn dứt lời, hơn một trăm tên di chuyển, đi đầu chính là Tả Khâu Minh, hắn là tên đầu tiên sát phạt vào trong hang động.
Tiếng kim loại chát chúa va vào nhau vang lên, từng đạo kiếm khí từ hang động bay ra va vào lớp chắn bảo vệ của Tề Dương, từng đốm lửa phát sáng công phá lớp bảo vệ kia.
“Sao có thể?”, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.
Diệp Thành bên trong hang động sao có thể mạnh như vậy? Một cái bạt mà đánh bay cả Tả Khâu Minh với tu vi Chân Dương, đến cả Tề Dương, đệ tử chân truyền thứ tám của Hằng Nhạc Tông với kiếm trận phòng ngự cũng bị công phá, tất cả mọi người còn cho rằng mình nhìn nhầm rồi.
