Bây giờ mọi người đều vô cùng thương cảm cho bảy anh hùng đã chết, vô cùng tôn trọng Mộng Khả Nhi và Thần Nam, vô cùng căm ghét Lăng Vân. Lúc biết được bọn họ đích thân đi báo thù, tất cả đều tỏ thái độ ủng hộ.
Lãnh Phong, Khải Văn và Long Vũ từ trên mình Á long nhảy xuống, nhìn thấy vô số học sinh của Thần Phong học viện đã đợi ở đây từ trước đều vô cùng cảm động. Tất cả mọi người đều giống như đang chờ những anh hùng, đợi họ trở về.
Khi những học sinh của Thần Phong học viện biết được những thanh niên cao thủ đã thành công giết chết được Lăng Vân, lập tức dấy lên những tràng hoan hô vang dậy. Cả Thần Phong học viện như sôi sục, có thể thấy rằng hành động giết Lăng Vân lần này là niềm vui của rất nhiều người. Những hành động độc ác ‘thật’, ‘giả’ của Lăng Vân đúng là khiến cho mọi người đều căm hận.
Tên hung thủ của vùng đất chết cuối cùng đã bị tiêu diệt. Tin tức nhanh chóng lan đi khắp Tội Ác chi thành, vô số người đều vỗ tay vui mừng.
Một canh giờ sau, ở phía đông vọng tới một tiếng thét dài, từ xa tới gần. Cuối cùng, hai con Phi long xông vào bầu trời Tội Ác chi thành, một tiếng gầm phẫn nộ vang vọng khắp Tội Ác chi thành.
“Mấy tên tiếu bối kia! Cút ra cho ta! Lão phu Lăng Tử Ngôn tới rồi đây!”
Tất cả mọi người ở Tội Ác chi thành đều xôn xao. Rất nhiều người trong giới tu luyện đều biết rằng Lăng Tử Ngôn là em trai của Lăng gia tông chủ, là một trong ba kẻ đứng đầu trong Lăng gia, tuy nhiên những người tu luyện ở đây dường như không hề sợ hãi. Vô số những tiếng chửi rủa đã vọng lên trên bầu trời.
“Hừm! Lại là người nhà Lăng gia!”
“Một lão già đáng chết! Lăng gia đúng là không có một kẻ nào tốt cả!”
“Ai gia! Con điểu già từ đâu tới? Kêu gào cái gì thế?”
“…”
Rõ ràng sau ‘sự kiện Lăng Vân’, tất cả những người trong giới tu luyện đều ghét Lăng gia, cho dù là một cao thủ tuyệt thế sắp bước vào Ngũ Giai cảnh giới hay đã bước vào cảnh giới Ngũ Giai đi chăng nữa, mọi người đều xem thường.
Lăng Tử Ngôn ở không trung không hề bối rối. Nhìn những người trong giới tu luyện ở khắp các đường phố đang ngửa cổ lên trời mắng chửi, lão có vẻ hơi băn khoăn. Đồng thời lão nghĩ tới Tội Ác chi thành là một vùng đất đặc biệt, tương truyền có rất nhiều cao thủ tiền bối võ công đã đạt tới cảnh giới khó mà tưởng tượng được ẩn cư tại đây, lão ta lập tức có vẻ nao núng.
Lúc này, từ Thần Phong học viện vọng tới một tiếng rồng gầm động trời. Một con cự long lượn vòng trên không trung, thân mình dài chừng mấy chục trượng, giống như một đám mây đen che lấp mặt trời, nhanh chóng lao về chỗ này.
Con Phi long của Lăng Tử Ngôn sợ hãi run lên bần bật, không ngừng lẩy bẩy suýt nữa thì sợ hãi mà bỏ chạy.
Xem ra thực lực tài chính của Lăng gia đúng là khiến người ta phải kinh ngạc. Tất cả những nhân vật quan trọng khi đi đều cưỡi Cự long, điều này không phải tầm thường, nhưng lúc này khi đứng trước một Cự long kị sĩ thì rõ ràng cũng tầm thường mà thôi. Phi long run lẩy bẩy, suýt nữa khiến Lăng Tử Ngôn mất mặt.
Rõ ràng những người của Thần Phong học viện đều bất mãn với hành động của lão ta, phái người tới dọa lão, trực tiếp dùng Cự long để uy hiếp Phi long.
Thần Phong học viện từ khi thành lập trường tới giờ, đã có hàng nghìn năm lịch sử, uy danh vang dội khắp đại lục, mỗi đời đều xuất hiện tuyệt thế cao thủ. Những nhân vậy thành danh từ nơi này mà ra nhiều không đếm xiết, rất nhiều tướng quân của các quốc gia đều từng tu luyện ở đây, lại còn cả những hoàng tử công chúa cũng là học sinh ở đây. Có thể nói đây là một tòa thánh viện, không có ai dám coi thường.
Lăng gia là một trong Thập đại tu luyện thế gia, mặc dù Lăng Tử Ngôn là một trong ba kẻ đứng đầu của Lăng gia, đã là một Ngũ Giai tuyệt thế cao thủ, nhưng dám ở trong phạm vi thế lực của Thần Phong học viện to tiếng, lập tức khiến cho người của Thần phong học viện cực kỳ bất mãn.
Phó đang phiền lòng vì mất người học trò cưng là Tiêu Phong, nghe thấy tiếng Lăng Tử Hư đang gào thét trên không trung, liền sai người cưỡi Cự long bay đi để bắt lão ta câm mồm lại.
Cự long màu đen làm dấy lên một trận cuồng phong, giống như một đám mây đen bay tới đỉnh đầu của Lăng Tử Hư. Con Phi long ở phía dưới sợ hãi không ngừng run rẩy.
Đây giống như một hành động vô lễ. Cự long kị sĩ cưỡi Cự long bay trên đầu của Lăng Tử Hư. Từ trên cao hét xuống: “Kẻ nào làm ổn ở đây! Dám coi Tội Ác chi thành của ta không còn có người sao?”
Lăng Tử Hư nghe xong trong lòng vô cùng tức giận, hận một nỗi không thể lập tức tìm được hung thủ để báo thù cho anh trai, trong lòng tức giận đùng đùng. Lại thêm đối phương dám vô lễ, trong lòng lão càng phẫn nộ. Tuy nhiên cuối cùng lão cũng cố nén cơn giận trong lòng, hơn nữa hành động lúc này của lão đúng là có phần coi thường những người tu luyện trong Tội Ác chi thành. Lúc này người ta đã khiêu khích mà lão cũng chẳng có cách nào để giải thích.
Lăng Tử Hư cố gắng ôn tồn nói: “Lão phu là Lăng Tử Ngôn, vừa nãy có phần nóng vội, nếu có gì thất lễ xin được lượng thứ.”
“À! Thì ra là tiền bối của Lăng gia. Tới Tội Ác chi thành của ta có việc gì sao?” Tứ Giai Cự long kị sĩ là một người trung niên, mặc dù gọi Lăng Tử Hư là tiền bối nhưng không hề có thái độ tôn trọng lão ta.
Mọi người trên khắp các ngả đường của Tội Ác chi thành đều nhìn thấy tình hình trên không trung. Tất cả đều kêu lên: “Kẻ cưỡi con rồng con có cánh kia chẳng coi trời đất ra gì nữa. Người của Lăng gia đúng là ngông cuồng…”
“Vừa nhìn con điểu gì này là biết chẳng phải hạng tốt đẹp gì.”
Vì Lăng Vân mà tất cả những người trong giới tu luyện của Tội Ác chi thành đều có ánh mắt thù địch với người nhà Lăng gia.
Lăng Tử Ngôn nghe những lời mắng chửi, vẻ mặt tái đi, nhưng không thể nói được điều gì, tránh khiến cho đám đông phẫn nộ, khiến cho có người nói ra những lời càng khó nghe.
“Nửa khắc trước, ở chỗ cách Tội Ác chi thành chừng hơn trăm dặm, cháu lão phu là Lăng Vân đã bị giết chết, huynh trưởng thì bị người ta ngầm hạ kỳ độc, bị đám thanh niên vây lại tấn công, đánh tới trọng thương. Ta đã đuổi theo tới đây, muốn đòi lại công bằng cho họ.”
Lăng Tử Ngôn sử dụng ngôn công chí cao, âm thanh truyền xuống phía dưới một cách rõ ràng, làm rất nhiều người đều nghe thấy cuộc đối thoại. Trên không trung, Cự long kị sĩ vẫn chưa nói gì, ở dưới đã náo loạn. Mọi người không những không đồng tình mà còn nhất tề nói: “Lăng Vân đáng bị lăng trì, chết như vậy còn dễ dàng cho hắn ta quá.”
“Đáng chết! Đáng giết!”
Tin tức Lăng Vân bị giết đã truyền khắp Tội Ác chi thành cùng với sự trở về của mười mấy thanh niên cao thủ. Tuy nhiên mọi người đều không biết chuyện một Ngũ Giai cao thủ cũng bị đánh trọng thương tàn phế.
Lúc này phàm là những người nghe thấy tin này đều vô cùng kinh ngạc. Tất cả mọi người đều biết rất rõ sự đáng sợ của tuyệt thế cao thủ thế mà mười mấy thanh niên cao thủ đã đánh trọng thương tuyệt thế cao thủ. Điều này khiến cho tất cả mọi người đều há hốc miệng kinh ngạc.
Đây đúng là tin tức khiến cho mọi người giật mình, khiến cho cả giới tu luyện vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nói chung tâm trạng gì cũng có.
“Người nhà Lăng gia vô cùng vô sỉ, nghe nói Lăng Vân lần này không lập tức phải chết chính là do Lăng Tử Hư dùng vô số tiền của để mua chuộc nhiều danh túc tiền bối.”
“Hây! Cuối cùng vẫn không thoát được cái chết, Lăng Tử Hư cũng bị liên lụy theo…”
“Lăng gia lần này tổn thất nặng nề, một tuyệt thế cao thủ bị trọng thương, giống như mất đi một trụ cột…”
“Hì hì… Lăng gia lần này thật là mất mặt. Tên tiểu bối lộ ra mặt độc ác trước mọi người bị giết, tuyệt thế cao thủ tiền bối thì kém cỏi, bị vài hậu bối đánh thành tàn phế, thật là mất mặt quá.”
Lăng Tử Hư thính lực rất lợi hại, những lời bàn luận ở bên dưới làm sao không nghe thấy chứ. Lão ta giận dữ mặt đỏ bừng bừng, nhưng không thể nào có thể trút ra được, chỉ biết nắm chặt quyền lại phát ra tiếng kêu răng rắc.
Thần Nam, Long Vũ, Khải Văn đều nghe thấy lời của Lăng Tử Ngôn. Sau khi mười mấy thanh niên cao thủ trở về, vẫn bị những học sinh của Thần Phong học viện vây chặt tại long trường. Đám người vẫn yêu cầu họ thuật lại quá trình giao đấu với Ngũ Giai tuyệt thế cao thủ.
Lúc này đám người nghe thấy Lăng Tử Ngôn đã đuổi tới Tội Ác chi thành, muốn bắt mười mấy thanh niên cao thủ, lập tức đám đông đều giận dữ. Thần Nam không dấu được vẻ vui mừng, không sợ sự việc bị làm to chuyện, nói với mọi người: “Người của Lăng gia đã tới rồi, tất cả chúng ta hãy tới gặp hắn ta, đừng để hắn nghĩ rằng chúng ta sợ hắn.”
Lãnh Phong bình thường không thích nói cười liếc nhìn hắn, lập tức hiểu ý, nói với đám đông: “Tìm tất cả những Long kị sĩ tới, chúng ta cùng đi.”
Tiểu Bảo chủ lúc này mới lên tiếng, vỗ tay nói: “Hay! Mấy chục Phi long bay trên bầu trời, khung cảnh thật hùng vĩ!”
Đám thanh niên lập tức tỉnh ngộ, tất cả mọi người đều mỉm cười. Những Long kị sĩ ở đó đều đi tìm rồng của mình, lại còn có người chạy đi tìm những Long kị sĩ không có mặt tại đó nữa.
Lập tức Thần Phong học viện đầy tiếng rồng gầm động trời. Những tiếng rồng gầm lớn giống như tiếng sấm rền, ầm thanh vang vọng khắp Tội Ác chi thành. Hai mươi mấy con Á long, Phi long nhất loạt bay lên, giống như mây đen cuồn cuộn che lấp mặtt trời, nhanh chóng vây chặt lấy Lăng Tử Ngôn trên không trung.
Đất trời nhìn đen một màu, mấy chục con rồng phương tây nối lại với nhau, chiếu lên mặt đất một bóng đen khổng lồ. Tất cả mọi người của Tội Ác chi thành đều sững sờ, đây là lần đầu tiên xảy ra một cảnh tượng hùng vĩ thế này. Tất cả đều ngửa mặt lên trời, há hốc miệng.
Hai mươi mấy con rồng vỗ những đôi cánh khổng lồ, làm dậy lên một trận cuồng phong, nhanh chóng tiến lại gần Lăng Tử Ngôn. Trận cuồng phong mãnh liệt cuộn tới khiến có Phi long của Lăng Tử Ngôn lảo đảo, mấy chục tiếng rồng gầm khiến cho con Phi long lập tức run rẩy, phát ra tiếng kêu yếu ớt.
Cho dù Lăng Tử Ngôn kinh nghiệm nhiều, kiến thức rộng, nhưng lúc này cũng trố mắt ra.