Joshua nhìn thoáng về phía Lam.
Lam cố gắng dùng tất cả sức lực để túm được quần y, ánh mắt nhìn Joshua cực kỳ kiên định: “Tớ muốn đi theo.”
Joshua không nghe rõ người này nói gì, nhưng việc đó không cản trở hai người hiểu nhau, y nhìn Lam, cuối cùng không đành lòng từ chối.
Giờ phút này vòng xoáy hình tròn kia đang từ từ thu nhỏ lại, Joshua nhớ mình đã hứa với Tống Minh Uyên, nhanh chóng kết nối máy truyền tin, trong lúc vội vã chỉ kịp gửi một tọa độ, sau đó lao thẳng vào vòng xoáy.
Khu thí nghiệm vang lên mấy tiếng lách tách, dần dần bình tĩnh lại, xung quanh lại chìm vào bóng tối, gió đêm thổi qua thảo nguyên, khu vực này chỉ còn xót lại mấy đốm lửa nhỏ, nhanh chóng chạy về phía chân trời xa xôi.
Lúc Tống tướng quân chạy tới, có thể nói nơi này đang rơi vào cảnh hỗn loạn, nhìn trên mặt đất có thể thấy rõ từng mảnh đất khô cằn và những cái hố sâu hoắm, xe cứu thương đang đậu cách đó không xa, phía trên đều đặt khoang trị liệu cao cấp, nặng thì bị đưa vào bệnh viện, nhẹ thì được chữa trị ngay tại chỗ, bên ngoài không thiếu người sốt ruột chờ đợi, mong ngóng chiến hữu có thể mau chóng hồi phục.
Lửa trên phi thuyền đã được dập tắt, hiện trường cũng được phong tỏa, chính phủ địa phương và cảnh sát đang tìm hiểu tìm huống, hơn mười mấy phóng viên bị ngăn cản bên ngoài tìm cách phỏng vấn, có thể nói là loạn xì ngầu.
“Tống tướng quân!” Thiếu tá nhận được tin tức từ binh sĩ, vội vàng chạy tới.
Tống tướng quân chú ý tới tiến triển nơi này từng thời khắc, giữa đường nhận được tin con dâu gặp nạn, sau đó lại biết con út nhà mình đã đến, trái tim ông nhảy lên tận cổ họng, chỉ sợ tiểu Uyên nổi điên rồi làm thịt hết mấy nhà khoa học kia, sau đó bắn nổ căn cứ quân sự, lúc này vội vàng hỏi: “Tiểu Uyên đâu rồi?”
Thiếu tá nghe vậy chợt nhớ tới ánh mắt lúc nãy của Tống Minh Uyên, cảm thấy hơi lạnh trong lòng đang bốc lên ngùn ngụt, nói: “Còn đang ở trong sở nghiên cứu.”
“Dẫn tôi đi!”
Trước khi Việt gia tìm lại được con trai út, toàn bộ đế quốc chỉ có mỗi một thiên tài cấp song S là Tống Minh Uyên, mặc dù hành vi khiêm tốn, truyền thông rất ít khi đưa tin về Tống Minh Uyên, nhưng nơi này rất gần đế đô, đã thế quân đội luôn nhăm nhe người ta, cho nên những người công tác trong hệ thống quân sự như họ đều biết đến sự tồn tại của Tống Minh Uyên, hơn nữa cũng rất muốn gặp một lần. Chỉ là hôm nay vừa thấy mặt, trong lòng mọi người không hẹn mà cùng hiện lên một suy nghĩ —— Không hổ là cấp song S, không hổ là con trai của Tống tướng quân, khí thế thật khủng bố!
Nhưng cũng có tin đồn nhỏ đang lan truyền, hình như một trong hai cơ giáp kia là người yêu của Tống Minh Uyên, người ta hành xử như vậy cũng coi như có lý có cứ… Phải không?
Tống Minh Uyên không biết đám người xung quanh đang nghĩ gì, anh đứng trong khu thí nghiệm, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào mấy nhà khoa học đang xem xét thiết bị, im lặng không nói một lời.
Mấy người bên kia bị khí thế mà Tống Minh Uyên phát tán ép tới tê cả da đầu, ngay cả liếc mắt cũng không dám liếc sang hướng kia, bọn họ tiếp tục tập trung trên đài thí nghiệm, vừa thương lượng, tiện thể mở bảng điện tử ra viết một đống công thức chằng chịt, vẽ rất nhiều hình học phức tạp, cuối cùng mới đứng dậy nhìn về phía người nào đó.
Tống Minh Uyên nhẫn nại hỏi: “Sao rồi?”
“Điểm chuyển tiếp kéo dài càng lâu chứng tỏ nó càng ổn định, dựa theo mong muốn của chúng tôi, sau khi thông gian được mở ra sẽ phải kéo dài liên tục mười đến hai mươi phút…”
“Tôi không nghe mấy thứ này.” Tống Minh Uyên ngắt lời, “Nói thẳng kết quả cho tôi biết.”
“…” Nhà khoa học nói, “Thời gian duy trì ngắn, thí nghiệm thất bại, chứng minh lúc điểm chuyển tiếp mở ra vẫn là bán thành phẩm.”
Ánh mắt của Tống Minh Uyên trở nên lạnh lẽo: “Cho nên?”
“… Ý định ban đầu của chúng tôi là khai thông nửa khu vực sau giữa tinh hệ chính và tinh hệ Bell.” Nhà khoa học giải thích, “Nhưng bây giờ đã thất bại, nếu may mắn họ sẽ bị chuyển tới một vị trí nào đó trong tinh hệ Bell, còn nếu không họ sẽ bị chuyển ra khỏi đế quốc, có lẽ là Phỉ Tây, có lẽ là đế quốc thú nhân, cũng có khi xa hơn.”
Nhà khoa học dừng lại một chút: “Lần này tiêu hao rất nhiều năng lượng, cho nên khả năng ra khỏi đế quốc… Khá lớn.”
“Nếu dựa theo số liệu lúc trước để mở lại lần nữa, có thể chuyển tới cùng một nơi không?”
Nhà khoa học vô thức lùi về phía sau một bước: “Không thể đảm bảo.”
Trái tim Tống Minh Uyên nặng nề.
Sóng năng lượng trong không gian quá mạnh mẽ, Bạch Thời và Thừa Viêm bị tách ra giữa đường, lần lượt bị cuốn vào chỗ sâu nhất, ngay sau đó lại bị một lực rất mạnh hất văng ra ngoài.
Đây là một cánh rừng, cây cối vừa lớn vừa tươi tốt, thân cây còn cao hơn cả cơ giáp, che khuất cả bầu trời, rất là đồ sộ. Thừa Viêm liên tiếp xô đổ hai cây mới vất vả dừng lại, y thu cơ giáp, nghe thấy cách đó không xa truyền đến vài tiếng gầm rú, liền lôi súng ra chậm rãi tới gần, sau đó đồng tử co lại đầy nguy hiểm.
Trước mắt là một khoảng đất trống rất rộng, tám chín con khủng long heo đang túm vào một chỗ chém giết nhau, cảnh tượng khá là máu me và kịch liệt. Y từng nghe nói mỗi khi đến kỳ giao phối, khủng long heo sẽ cử hành một nghi thức tranh đoạt giống cái, có lẽ chính là cái này. Thừa Viêm âm thầm đoán được địa điểm mình đang ở, nhưng ngay lúc đang định bỏ đi, y chợt nhìn thấy thứ gì đó ở ngay chính giữa, khóe miệng khẽ giật giật.
Thời điểm Bạch Thời rơi xuống, chẳng biết may mắn làm sao mà lại bay thẳng vào vị trí chiến đấu kịch liệt nhất, Lục Việt nhanh chóng cho ra tư liệu, nói lúc này công kích của khủng long heo khá lợi hại, bản thân chúng cũng rất mẫn cảm, tốt nhất là đừng cử động. Bạch Thời không có ý kiến, bảo nó biến thân, cố gắng thu nhỏ lại một chút, sau đó ngửa đầu nhìn trận chiến ngay khoảng cách gần, chỉ cảm thấy cực kỳ rung động, trái tim bé nhỏ đang run run từng hồi đây nè.
Bạch Thời bất an hỏi: “Mi định biến thành cái gì? Không bị phát hiện chứ?”
“Không đâu, chương trình của tui do tiền bối của cậu viết nha, trí tuệ rất cao.” Lục Việt tin tưởng trăm phần trăm, “Cho cậu xem bên ngoài một chút.”
Bạch Thời nhìn qua màn hình, thấy đây là thứ có lớp này chồng lên lớp khác, hình như là… Thứ gì đó. Bạch Thời mặt liệt câm nín mất hai giây, dây thần kinh nào đó trong đầu đứt phựt: “Biến lại cho ông!”
“Nhưng mà chủ nhân, cậu không biết thế này sẽ khiến chúng không tới gần sao?”
“Không cả nhà mi ấy mà không!” Bạch Thời nổi giận, “Mi đã từng nhìn thấy một đống phân bự chà bá như vậy chưa? Hơn nữa nó còn phản quang được!”
Lục Viêt: “…”
Lục Việt yên lặng co lại tới mức nhỏ nhất, nhưng không đợi nó giải thích vì sao chương trình lại viết thế này, một trong những con khủng long heo đang hùng hổ chém giết đã xông về phía trước đá thẳng vào người nó, “VIU~~~”, đá nó bay thật xa.
Thừa Viêm: “…”
Bạch Thời nhìn cảnh vật xung quanh không ngừng bay ngược, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ, vì sao trước kia mình lại độc miệng nói cơ giáp của nam chính là nhị hóa?! Vì sao!!!