Hai người qua lại như con thoi trong thế giới nhỏ này, gặp được một hồ nước là nơi mà trên cameras hiển thị có Cá Trạng Nguyên.
Trên video, Trương Thác không nhận thấy được màu sắc của hồ nước, hóa ra là màu đen tuyền.
Hồ nước này vô cùng yên ả, thậm chí cũng chẳng có một gợn sóng nào, dường như là một bãi nước đọng.
Có điều Trương Thác và Đường Dực lại không nghĩ vậy, khi bọn họ nhìn thấy mặt hồ như thế, gần như hai người đồng thời đều bước chậm lại, hai người biết rất rõ có thứ gì trong hồ nước này.
Nếu như Cá Trạng Nguyên kia há mồm thì tuyệt đối có thể dễ dàng căn nuốt bất cứ người nào trong hai bọn họ.
Hai người vòng qua chỗ hồ nước tiếp tục đi về phía trước. Tải app truyệnhola nhé!
Cứ như vậy, hai người Trương Thác và Đường Dực ở trong thế giới nhỏ này đã ba ngày liên tiếp.
Thế giới nhỏ này vô cùng lớn, dựa vào tốc độ của hai người, cũng không tính là nhanh, dù sao có bá chủ ở đây, lúc tiến vào đây, Trương Thác cũng có thể nắm chắc được vài vị trí bá chủ, như bây giờ đi sâu vào trong thế giới nhỏ, Trương.
Thác cũng không biết rõ phía trước có gì, hai người chỉ có thể tìm kiếm một cách cẩn thận.
“Thịch!”
Trương Thác đột nhiên nghe được âm thanh mãnh liệt.
“Cẩn thận!” Trương Thác thay đổi sắc mặt, một luông khí vô hình cản ở trước mặt.
Đường Dực đi theo phía sau Trương Thác giật mình, đồng thời bày ra tư thế chuẩn bị chiến đấu.
Hai người nín thở ngưng thần, quan sát bốn phía, xung quanh yên lặng ngay cả gió cũng không có, ngoại trừ tiếng hít thở khe khẽ của hai người, cũng không nghe bất cứ âm thanh nào hết.
“Anh, anh phát hiện gì hả?” Đường Dực khẽ lên tiếng.
“Cậu không nghe gì sao?” Trương Thác ngưng tụ mắt lại, liên tục quét nhìn xung quanh, ở chỗ này, nếu như không có may mắn nào cả mà nói, một khi thật sự gặp phải một loại sinh vật đáng sợ, nếu chạy không kịp hoặc một người sơ ý thì tính mạng sẽ thật sự bị chôn vùi.
“Nghe thấy gì?” Ánh mắt của Đường Dực hiện ra vẻ thắc mắc: “Tôi chỉ nhìn thấy anh đột nhiên như vậy thôi”