Mục sư trên đài tuyên bố đám cưới bắt đầu, Cố Thành Trung từ sau đài bước tới cạnh mục sư, trên mặt là mặt nạ da bộ dáng Phó Thiết Ảnh chuẩn bị †ừ trước.
Dù sao người ngoài đều chưa biết mặt thật của Phó Thiết Ảnh trông như thế nào, làm vậy cũng bớt phiền toái.
Cánh hoa được rải từ tầng hai phiêu xuống, rơi rụng trên thảm đỏ.
Khách khứa rất đông, lại duy chỉ có bố mẹ Châu Vũ không xuất hiện.
Châu Vũ được một nữ tu dắt tay ra ngoài.
Cô mặc váy cưới trắng tinh, trên đầu đội sa mỏng che mặt, lại vẫn có thể thoáng thấy gương mặt trang điểm tinh xảo bên trong.
Cô khẩn trương nắm chặt bó hoa cưới trên tay, đưa mắt nhìn khách mời xung quanh, tim đập nhanh như muốn vọt lên cổ họng.
Cô bước tới trước mặt Cố Thành Trung, anh ta vươn tay kéo cô lên bục.
Khoảnh khắc hai người đến gần, Cố Thành Trung nhanh chóng nói: ‘Đừng lo lắng, coi như một đám cưới bình thường là được rồi, xong nghỉ lễ thì vào phòng hóa trang chờ.”
“Phó Thiết Ảnh đâu?”
“Anh ấy đang xử lý tay chân của Phó Minh Nam ở ngoài, Phó Minh Nam chôn thuốc nổ.”
Hai người nói rất nhanh, sau đó nở nụ cười đối mặt với khách khứa.
Phó Minh Nam mời nhiều người trong giới thượng lưu đến vậy là vì muốn một lưới bắt gọn, sau đó vu oan cho Phó Thiết Ảnh.
Chỉ cần hoàn thành một mẻ này, toàn Đà Nẵng không còn bất cứ ai có thể đối đầu với ông ta nữa.
Ông ta chỉ cần tạm lánh khoảng hai năm là có thể khôi phục, nhưng các gia tộc lớn này muốn một lần nữa đứng lên lại không nhanh như vậy.
Đến lúc ấy, ông ta có thể chui kẽ hở, thừa cơ mà vào, còn lo không bắt được khối bánh ngọt Đà Nẵng này sao?