Kiếm khí um tùm, hào quang bắn ra khắp bốn phía không tạo thành chút sơ hở nào.
– Ồ!
An Kình trưởng lão lui về phía sau lần nữa.
– Ồ!
Lần này không riêng An Kình trưởng lão kêu lên, đám người Tư Dương, Quỳnh Nhai trưởng lão cũng đưa mắt nhìn nhau.
Bọn họ ồ lên với tâm tình khác nhau.
Bọn họ tương giao với An Kình trưởng lão nhiều năm, biết rõ bộ chưởng pháp này đáng sợ, cho dù bọn họ thi triển toàn lực cũng không cách nào làm cho đối phương lui về phía sau nửa bước, mà tình huống bây giờ hai người chưa va chạm chân chính nhưng sinh ra khí tức kinh người, cũng không có tấn công cuồng bạo vào đối phương, một bộ dạng như nhàn nhã dạo chơi, một liên tiếp lui về phía sau, cảnh tượng này làm bọn họ không tưởng tượng nổi, trong lòng rung mạnh.
Nhìn động tác của hai người như thế, mọi người có chút không biết rõ nhưng hiểu tuyệt đối hung hiểm vạn phần, hơi không cẩn thận sẽ có người trọng thương.
Nhất là An Kình trưởng lão, hắn khẳng định không muốn lui về phía sau, mà bị bức bất đắc dĩ không tránh né mà phải ngạnh kháng, bằng không hắn sẽ bị thương và thua cuộc.
Tuy An Kình trưởng lão không có thi triển thực lực mạnh nhất nhưng lại làm hắn bị động như vậy thật sự chưa từng gặp qua.
– Ồ!
Thời điểm mọi người ngạc nhiên, An Kình trưởng lão hô lên lần nữa và liên tục lui về phía sau.
Từ khi tỷ thí lúc này đã ồ lên ba lần.
Mỗi lần ồ lên cũng có ngữ khí khác nhau, tiếng thứ nhất có chút ngạc nhiên, thứ hai là khiếp sợ, về phần tiếng thứ ba đã mang theo sợ hãi.
Loại sợ hãi này không phải sợ hãi, mà là chiêu số bị đối phương nhìn thấu nên vô lực và bất đắc dĩ.
Đối chiến với người nhưng chiêu số bị người ta nhìn thấu thì còn chiến đấu thế nào?
Từ khi An Kình trưởng lão tu luyện tới nay còn chưa bao giờ gặp qua tình huống biệt khuất như vậy.
Ầm ầm!
Liên tục đánh hai chưởng ngăn cản trước mặt Nhiếp Vân, An Kình trưởng lão nhảy ra khỏi vòng chiến, vẻ mặt phiền muộn, lập tức cười khổ:
– Không hổ là các chủ Liên Nguyệt Các, thực lực kinh người!
– Ách… Ngươi biết!
Nhiếp Vân thấy hắn lui về phía sau, cũng không có đuổi theo, lúc này nghe nói như vậy liền gãi gãi đầu.
Kỳ thật hắn cũng không phải cố ý giấu diếm, hắn sợ sau khi đối phương biết sẽ mang đến không ít phiền toái, bây giờ nhìn đối phương như vậy hắn biết không thành vấn đề gì.
– Bại bởi người được Bắc Đẩu tổ tiên tán thành cũng không oan uổng.
An Kình trưởng lão cười nói.
– Thua? Hai người các ngươi mới đấu vài chiêu, An Kình trưởng lão ngươi còn chưa sử dụng liên hoàn ấn mạnh nhất, thông tí hoàn cũng không dùng tới, tại sao trực tiếp nhận thua?
Tư Dương trưởng lão vẫn cảm thấy không rõ, vẻ mặt kỳ quái.
An Kình trưởng lão có tính cách không chịu thua không kém gì hắn, chiến đấu tới cuối cùng có thua tuyệt đối không thừa nhận, tại sao hiện tại đấu với người không phải Tiên Quân, còn chưa có kết quả đã nhận thua.
– Liên hoàn ấn, thông tí hoàn… Cho dù thi triển ra cũng phải thua!
Nhìn Nhiếp Vân, An Kình trưởng lão lắc đầu nói:
– Nếu ta đoán không sai, có lẽ ngươi có thiên phú võ đạo sư và thiên phú thiên nhãn a, xem ra hai chủng thiên phú này đã dung hợp, có thể hoàn mỹ biết trước động tác kế tiếp của ta, tiếp tục tỷ thí chỉ tự rước lấy nhục mà thôi, không so cũng được!
– An Kình trưởng lão hảo nhãn lực!
Thấy đối phương chỉ giao thủ mấy chiêu đã nhìn ra thiên phú và dung hợp của bản thân, Nhiếp Vân cũng không phủ nhận gật gật đầu.
– Thiên phú võ đạo sư, võ đạo sư bài danh thứ mười?
Ánh mắt đám người Tư Dương trưởng lão ngây ngốc.