“Ta thích nhìn cảnh tượng người sắp chết dãy dụa lắm”, Đan Ma bật cười nguy hiểm.
Diệp Thành không nói gì, một bước lên trời, phong thần quyết lại lần nữa hiển hiện thần uy, một kiếm đâm xuyên hư không, cứ thế đâm về phía trán của Đan Ma.
Đan Ma hắng giọng giơ hai ngón tay ra, khẽ kẹp lấy kiếm Xích Tiêu đánh tan tiên hoả và thiên lôi trên đó sau đó lật tay tung chưởng về phía Diệp Thành.
Rầm!
Bên trong tay áo của Đan Ma có một đạo thần mang màu đen bay ra, nếu nhìn kĩ thì đây chính là chiến mâu màu đen tuyền.
Phụt!
Dòng máu bay ra, vai Diệp Thành lập tức bị đâm xuyên, hắn bị găm lên vách đá, nếu không phải vào thời khắc then chốt hắn dùng tới thái hư na dịch thì e rằng phần đầu của hắn đã bị đâm xuyên rồi.
Có điều cho dù là có chút may mắn như vậy nhưng trên chiến mâu đen tuyền kia vẫn mang theo sức mạnh tịch diệt, lúc này nó đã ăn sâu vào cơ thể hắn, phá hoại cơ thể hắn, rất nhiều vết thương hiện lên u quang kì dị, cho dù với khả năng phục hồi khủng khiếp thì Diệp Thành cũng không thể nhanh chóng làm liền vết thương.
Quan trọng nhất đó là cây chiến mâu đen tuyền này còn mang theo sức mạnh phong ấn, tinh nguyên và linh lực của Diệp Thành đều bị giảm sút, điều khiến hắn ngỡ ngàng hơn cả đó chính là đến khả năng hành động của hắn cũng bị khống hế.
“Đây là binh khí gì?”, Diệp Thành vừa phun ra máu vừa nghiến răng cố gắng chống chọi lại với sự ăn mòn của cây chiến mâu kia.
“Còn có thủ đoạn gì nữa không?”, Đan Ma di chuyển từng bước về phía này, ông ta cười quỷ dị.
“Ép ta dùng thiên chiếu à?”, Diệp Thành khó nhọc ngẩng đầu, hắn nhìn chằm chằm vào Đan Ma đang đi tới, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn bên mắt trái đã ngắm chuẩn vào Đan Ma, hình thế lúc này khiến hắn chỉ có thể nghĩ tới tiên luân cấm thuật.
Thế nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang vọng trong thần hải của hắn: “Tiểu hửu, mở cấm chế đại đỉnh thả ta ra”.