Vô kiên bất tối!
Ngay lúc này, đột nhiên tầng thanh sắc quang mạc phía sau thanh niên sắc bỗng nhiên tách ra, một kim sắc ngọc thủ to như cái quạt bỗn nhiên xuất hiện, không chút khách khí trảo tới. Trảo mang chưa kịp hạ lao tới nhưng năm ngón tay liên tục phát ra những tiếng “xuy xuy” xé gió kinh người, một cỗ cự lực vô hình hướng thẳng tới tên Giác Xi Tộc kia ép tới. Thanh niên kia chỉ cảm thấy không khí xung quanh như cô đọng lại, bốn phía bỗng chốc trở nên ngưng trệ dị thường đem thân hình hắn gắt gao bao vào trong, đột nhiên thân hình hắn hạ nhanh xuống dưới tránh thoát khỏi trảo này. Mà kim sắc ngọc thủ chợt loé lên từ phía trên đỉnh đầu của tên thanh niên kia tiếp tục đuổi theo cũng không khách khí cứ thế mà bổ xuống.
Cùng lúc đó, từ một phương khác bên ngoài thanh sắc quang mạc ngân quang chợt loé, một con hoả điểu tầm một trượng hai cánh mở rộng lao ra, miệng khẽ hé phun ra một cỗ ngân diễm cuồn cuộn kéo tới.
Đối mặt với nguy cơ rình rập hai phía, chỉ thấy tên kim giác thanh niên lại tỏ ra vẻ bình tĩnh lầm bầm niệm chú, khoé miệng khẽ cười lạnh một tiếng, trong miệng chú ngữ bỗng nhiên dừng lại mà rồi miệng lại phun một cỗ thất sắc linh quang. Thất sắc linh quang lưu chuyển một trận rồi chợt loé lên mà hiện một tiểu chung trắng như tuyết.
Tiểu chung này vừa hiện liền phát ra một tiếng “đương”, một cảnh bất khả tư nghị xuất hiện ngay sau đó!
Nguyên bản Hàn Lập thân đang ở trong kiếm trận, ngay khi tiếng “đương” kia kịp phát ra trong nháy mắt, đột nhiên thần thức của hắn bỗng nhiên trở nên mơ hồ một trận, tiếp theo cảnh sắc bốn phía một chút trở nên mơ hồ không rõ ràng nhưng thoáng một cái mà hai chân đã quay ngược lên trời, không những như thế mà cả toà kiếm trận cùng hết thảy cũng đều xuất hiện tình cảnh tương tự.
Nguyên bản dưới tầng tầng kiếm quang đang điên cuồng công kích tầng hoả lãng, đột nhiên phương hướng thoáng cái đã đảo ngược cho nên đám kiếm quang thoáng cái đã bắn chệch mục tiêu mà phát ra thanh âm ầm nổ lớn truyền đến. Mà mắt kim sắc ngọc thủ đang ở phía trên thiên linh cái của thanh niên đối diện cũng không biết tại sao thân hình tên thanh niên kia lại uốn éo một cái rồi bỗng nhiên biến mất không thấy, khi đó ngọc thủ cùng ngân sắc hoả điểu sau khi đồng thời mất đi mục tiêu thì lại hướng vào nhau kích tới.
“Đang” một tiếng, ngân diễm rào rạt không chút khách khí đem ngọc thủ bao vào trong đó, về phần hoả diễm phun ra trước đó không biết lại đánh tới nơi nào rồi.
Hàn Lập không khỏi chấn động, không dám nghĩ nhiều, thân hình nhoáng lên một cái lập tức một lần nữa khôi phục nguyên trạng. Đúng lúc này, một tiếng thanh minh truyền đến, cả toà kiếm trận giống như bị thần thông gì đó ảnh hướng tới, thanh sắc quang mang bỗng nhiên vặn vẹo một trận, lập tức không chịu nổi gánh nặng mà tấc tấc vỡ vụn ra, thanh quang chợt loé lên hiện ra bản thể bảy mươi hai thanh phi kiếm.
Xuân Lê kiếm trận thế vậy mà bị phá giải hoàn toàn. Kim thân cùng ngân sắc hoả điểu lại kinh ngạc ngẩn ngơ tại chỗ, tay chân luống cuống một trận.
Một màn này làm cho tâm thần Hàn Lập có đôi chút kinh hoàng thất thố. Tiểu chung kia là vật gì nhưng lại có thể làm cho Càn khôn điên đảo. Tiếng chung vừa vang lên, hắn tựa hồ cảm ứng được một tia pháp tắc chi lực tinh khiết hàm chứa trong đó.
“Chẳng lẽ là…”
Sắc mặt Hàn Lập biến đổi liên tục, bất quá hắn dù sao cũng không phải là người thường, lam mang trong mắt chợt loé lập tức đem phạm vi hơn trăm trượng xung quanh hết thảy đảo qua một lần. Kết quả khiến hắn ngưng trọng hẳn lên, xung quanh không hề có bóng người nào cả, hắc khí trong mắt chợt loé lên, một con mắt đen xì chợt xuất hiện. Hắc mục ô quang chợt loé lên, một đạo quang trụ nhỏ như ngón cái chợt phun ra rồi nhoáng lên một cái chui vào trong hư không phụ cận.
“Oanh” một tiếng, kim giác thanh niên bộ dáng có chút chật vật từ hư không bên kia hiện ra.
“Phá diệt pháp mục!”
Thanh niên kia thấy rõ ràng đệ tam nhãn thần thông Hàn Lập sử dụng, thất thanh nói. Trên người hắn không biết khi nào đã mặc thêm một bộ lam sắc chiến giáp, khi vừa ổn định thân hình liền vung tay áo bào lên, Lam sắc pháp tướng sau lưng chợt xuất lại tiếp tục đem nhị bảo vung lên.
Kim giác Thanh niên một tay trảo vào hư không một cái, thất sắc linh quang chợt loé lên mà hiện ra một tiểu chung trắng như tuyết rơi vào trong tay. Trong nháy mắt khi tiểu chung rơi vào trong tay, trên mặt hắn không chút biểu tình ngược lại nhìn về phía Hàn Lập ánh mắt chớp động không thôi.
Hàn Lập đối diện mặt không chút biểu tình hướng kim thân cùng Phệ Linh hoả điểu vẫy tay một cái. Nhất thời sau mấy cái chớp động thì đã về tới bên cạnh hắn. Mà cơ hồ trong lúc nhất thời bảy mươi hai khẩu phi kiếm đang huyền phù ở không trung khẽ run lên, đột nhiên không chút dấu hiệu liền hoá thành mấy mươi đạo hàn quang bắn thẳng tới tên kim giác thanh niên kia.
Tiếng “Xuy xuy” xé gió vang lên, ngay sau đó bảy mươi hai khẩu phi kiếm liền thi triển thuật thuấn di mà lao thẳng tới trước người tên thanh niên, không chút khách khí đồng loạt chém xuống.
Thanh Trúc Phong Vân Kiếm độn tốc đích thực cực nhanh làm cho kim giác thanh niên kia khoé mắt khẽ giật giật vài cái nhưng đối mặt với thế công kinh người như vậy mà chỉ thấy hắn khẽ vươn một ngón tay hướng tiểu chung điểm ra một cái.
“Đương” một tiếng, một vòng bạch sắc khí lãng tuỳ theo tiếng chung mà dũng mãnh tuôn ra hướng về phía mấy mươi khẩu phi kiếm cuốn tới. Hai phương vừa tiếp xúc, mấy mươi khẩu phi kiếm cùng kiếm quang thanh mang chợt loé lên đều hiện ra nguyên hình. Sau đó, dưới mấy lần khí lãng cuốn qua thì tất cả phi kiếm liền tấc tấc vỡ vụn ra, cuối cùng biến thành hư ảo.
Hàn Lập thấy cảnh này, sắc mặt không chút thay đổi nhưng đồng tử chợt co rụt lại.
Vừa rồi hắn đã sử dụng linh mục thần thông nhìn thấy hết thảy, chỉ thấy từ trên tiểu chung thả ra một loại bạch sắc khí lãng được hình thành từ vô số vết nứt không gian. Những vết nứt không gian này cùng những vết nứt không gian thường thấy khác biệt rất lớn, vết nứt do tiểu chung tạo ra sau khi bắn nhanh ra thì cũng nhanh chóng biến mất. Ngay cả Trúc Phong Vân Kiếm có sắc bén dị thường nhưng không thể nào chịu được không gian chi lực công kích, lúc này mới “rắc” một tiếng mà hoá thành vô số mảnh vụn.