Tiểu Tịch, tôi rất mệt mỏi, em có biết không, hôm nay có hai đồng nghiệp đã chết, bọn họ đã bị vật thể thí nghiệm xé nát, vật thể thí nghiệm đã ăn thịt và nội tạng của bọn họ, để lại đầu, giống như là đang biểu tình với chúng tôi, những vật thể thí nghiệm này thật đáng sợ. Những con quái vật đó sớm muộn cũng sẽ tấn công và ăn thịt chúng tôi!
Trương Thác phát hiện được lúc người này viết cuốn nhật ký này, thì chữ viết của ông ta so với trước đó đã hoàn toàn không giống nhau, qua từng con chữ một, Trương Thác dường như đều có thể hình dung được bàn tay run rẩy của người đó khi viết chữ.
Trương Thác lật thêm một trang nữa, ở trang này chữ viết của đối phương đã hoàn toàn vặn vẹo, có thể tưởng tượng được, người viết chữ rốt cuộc sợ hãi cỡ nào, có một số chữ, Trương Thác đều phải cố gắng nhìn kỹ hơn một chút mới có thể đọc ra được.
Tiểu Tịch, tôi không biết nên hình dung tâm tình hiện tại của mình như thế nào, thí nghiệm của chúng tôi đã thành công nhưng đồng thời cũng thất bại, bọn chúng quả thật là đã tiến hóa theo hướng mà chúng tôi tưởng tượng, cũng đã bắt đầu có quỹ đạo tiến hóa của riêng mình, tự sinh ra một bộ quy luật, nhưng thất bại chính là chúng tôi đã không thể khống chế được chúng nữa, chúng tàn bạo, khát máu, chúng đã phá vỡ lồng, xé nát cửa phòng thí nghiệm, chúng nó đã xông vào và giết chết rất nhiều người, thậm chí lúc này tôi còn có thể nghe thấy được âm thanh bọn chúng nhấm nuốt thực vật ở lâu một.
Tôi nhớ em rất nhiều, tôi chỉ muốn gặp lại em, tôi hối hận rồi, đây là cánh cửa đã phóng ra ác quỷ, đây là một căn nhà…
Đến dòng chữ này, quyển nhật ký này xem như cũng đã hoàn toàn chấm dứt, không có chấm câu kết thúc, thậm chí ngay cả chữ viết cũng chỉ có thể viết ra được một phần của chữ “căn nhà”.
Trương Thác hít sâu một hơi, buông quyển nhật ký trong †ay xuống.
Những gì mà Hồi Tuấn Minh muốn làm, so với anh tưởng tượng hay so với những gì mà Andre đã nói còn đáng sợ hơn!
Hồi Tuấn Minh làm vậy cũng không phải là muốn làm cho năng lực của con người biến mất trong một thời gian dài, cũng không phải là muốn đem gen di truyền của những động vật này mạnh mẽ cấy ghép vào cơ thể con người, mà Hồi Tuấn Minh di chuyển gen của động vật đến cơ thể con người sở dĩ là đang tiến hành thí nghiệm! Thử nghiệm sự sống còn của gen động vật! Họ không sử dụng gen của động vật để làm cho mọi người mạnh mẽ hơn mà là để làm cho động vật mạnh mẽ hơn, những gì họ muốn là để tạo ra được quái vật!
Người viết quyển nhật ký này đã rất nhiều lần ở trong nhật ký đề cập đến quy luật tiến hóa mà bọn họ muốn, đồng thời cũng đã đề cập rất nhiều đến sự tiến hóa của các vật thể thí nghiệm này!
Quy luật tiến hóa là gì?
Sự sống còn của những thứ mạnh mẽ nhất!
Thứ mà bọn họ muốn năm giữ không phải là một loại năng lượng nào đó bị thiếu mất, mà thứ bọn họ muốn chính là cả vũ trụ này!