Cam Trạch Quang cười nói:
– Đương nhiên nhận ra! Tố Tố, ngươi đúng là phúc tinh của ta, nếu lần này không theo ngươi về tảo mộ, ta cũng không lập đại công! Gia hỏa bị thương không phải ai khác, chính là Miêu tặc.
Phương Tố Tố khẽ giật mình, cũng chưa kịp nhớ ra là ai, hỏi:
– Miêu tặc?
Cam Trạch Quang cười nói:
– Chẳng lẽ còn có mấy Miêu tặc sao? Miêu tặc đại dảnh đỉnh đỉnh trong giới tu hành, một trong năm túc chủ Tinh Túc Hải, cưới bà chủ khách sạn Phong Vân, chẳng lẽ ngươi chưa nghe nói qua?
Phương Tố Tố kinh ngạc nói:
– Hắn chính là Miêu Nghị? Cam đại ca, ngươi xác nhận là hắn?
Cam Trạch Quang:
– Không sai! Lúc hắn nháo sự trong Linh Lung tông, ta cũng tận mắt nhìn thấy, làm sao không nhận ra. Còn có nữ nhân ôm hắn, ta cũng gặp tại Linh Lung tông, chính là tiểu thiếp Tần Vi Vi, có nữ nhân này làm bằng chứng thì càng không sai. Miêu tặc đại náo Linh Lung tông, lại giết đệ tử Đạo Thánh, hôm nay thương thế của hắn nặng như vậy, bị ta phát hiện ra, ngươi nói một khi ta truyền tin tức trở về, có người kịp thời tới bắt hắn, như vậy có phải công lớn hay không?
Phương Tố Tố im lặng, thậm chí hận đến ngứa răng, thì ra kẻ làm mình bị sỉ nhục chính là Miêu tặc đại danh đỉnh đỉnh trong giới tu hành, người ta đã sớm có thê thiếp, mình vì hắn mà phụ công ơn dưỡng dục của phụ mẫu, cũng chịu nhiều đau khổ vì hắn.
Đột nhiên nàng phát hiện nội tâm đau khổ, gia nhập Linh Lung tông thì thế nào? Người ta có thể đại náo Linh Lung tông và giết đệ tử Đạo Thánh Phong Bắc Trần, chỉ sợ nàng đời này không thể san bằng chênh lệch.
Cổ Nhàn! Trong đầu Phương Tố Tố xuất hiện cái tên này, năm đó lần cuối cùng gặp Miêu Nghị, Miêu Nghị lừa gạt nàng thuận miệng nói tên giả, trong nội tâm nàng sinh ra hận ý rất lớn.
Đồ vật nữ nhân không chiếm được, thường thường càng thống hận một cách khó hiểu.
– Tố Tố, ngươi tiếp tục đi theo, ta sẽ quay về!
Cam Trạch Quang cầm Linh Thứu trong tay, dặn dò một tiếng.
Phương Tố Tố gật đầu đáp ứng, Cam Trạch Quang ôm Linh Thứu đi xa, không dám cưỡi Linh Thứu khi ở quá gần, sẽ biến thành mục tiêu cho người khác chú ý, một khi đánh rắn động cỏ, công lao không còn…
Thuyền đi mấy ngày tiến vào đường sông rộng rãi, trên sông thỉnh thoảng có người đánh cá hai bên cũng có bến tàu. Địa thế khoáng đạt, Cam Trạch Quang và Phương Tố Tố theo dõi có vẻ phiền phức, không dám tới gần, dễ dàng bị phát hiện, chỉ có thể đi theo từ xa.
Miêu Nghị hiện tại ổn định thương thế, xương cánh tay vỡ nát, cốt cách và huyết nhục nát gần hết, hắn chưa thể khôi phục hoàn toàn, không thể không trảm cánh tay trọng sinh.
Trọng sinh mang thống khổ khó có thể thừa nhận nổi, đây là lần thứ hai Miêu Nghị trải qua việc này, may mắn hắn hôm nay có Tinh Hoa Tiên Thảo, thời gian trọng sinh ngắn đi rất nhiều.
Tần Vi Vi ba người đau lòng, trên đường khóc nhiều lần.
Sau khi có thể đi đi lại lại, Miêu Nghị đi lên đầu thuyền thông khí, trên trán vì đau đớn mà đổ mồ hôi lạnh, y phục trên người ướt đẫm dựa vào lan can, lúc này mới khỏe một ít, hắn không muốn nằm buồn bực trong khoang thuyền.
Tần Vi Vi cắn răng hỏi:
– Là ai đánh ngươi trọng thương như vậy?
Miêu Nghị cười khổ nói:
– Không phải người! Là ta ăn no không có việc gì chọc Minh Đường Lang trong Vạn Trượng Hồng Trần. Vi Vi, sau này ngươi nhớ kỹ, Minh Đường Lang hình thể to lớn trong Vạn Trượng Hồng Trần có thực lực vượt xa người thường, ta không đỡ nổi một kích của nó, ta cũng khẳng định lục thánh không phải đối thủ của nó, ngươi đừng trêu chọc.
Linh Lung tông, sau khi Hạng Bách Đình nhận được tin tức của đệ tử Cam Trạch Quang đưa tin, hắn lập tứ thông báo với sư tôn.