Châu Vũ bị anh nhìn thấy cả người không thoải mái, liền lướt qua anh, đi ra khỏi phòng tắm.
Không gian ở đây thật sự rất hẹp, cô áp lực đến không thở nổi.
Nhưng… Cô vừa đến bên anh, còn chưa kịp ra khỏi cửa, đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Cằm anh nhẹ nhàng đặt lên bờ vai thơm tho của cô, tham lam hít lấy mùi thơm thoang thoảng của cô sau khi tắm.
“Châu Vũ, anh không muốn cãi nhau với em.”
“Anh muốn cùng em nói chuyện tử tế, nhưng mà… lời vừa ra khỏi miệng liền thay đổi.”
Giọng anh trầm thấp khàn khàn, vậy mà… lại giống như một đứa trẻ mắc lỗi.
Cô lập tức mềm lòng, cứng ngắc tại chỗ, không giấy dụa rời đi, cũng không nói nửa lời. ộ Phó Thiết Ảnh mím chặt môi, có vài lời đã đến miệng, nhưng không biết nói ra thế nào.
Tuổi của mình đã không còn nhỏ, thật sự không thể theo cách của Cố Thành Trung, nói những lời nũng nịu, cũng không làm được những chuyện khác người.
Anh ngạt thở rồi, nhưng ngay cả khớp hàm cũng không mở.
Anh…. Làm không được, có liên quan đến tính cách.
“Ờm… Anh ăn nói vụng về.”
Anh nói trong nghẹn ngào.
“Ừm?”
Cô nghi vấn hỏi bằng giọng mũi.
“Kỳ thật hôm nay Cố Thành Trung không thể phân thân cùng anh hoán đổi, nhưng anh ta vẫn mạo hiểm đến đây.
Anh ở phía sau khán đài nhìn rất lâu, thật ra anh không hiểu, Hứa Trúc Linh có gì mà vui đến thế. Cô ấy nói, đây là niềm vui, là lãng mạn, là cảm động.”
“Cô ấy chất vấn anh, có tặng quà cho em không, có thường xuyên ôm hôn em nồng nhiệt hay không, những chuyện này…. hình như anh chưa từng làm qua với em. Cô ấy không cho anh lái xe về, để tôi chú ý xung quanh, để anh tìm ra đáp án.”