Đương nhiên y biết quan hệ giữa Miêu Nghị và Tần Vi Vi không hợp, nhưng chính là vì như vậy mới khó được, rất hiển nhiên không phải là Miêu Nghị liều mạng vì Tần Vi Vi, mà là đang liều mạng vì Dương Khánh y. Quả nhiên là y không nhìn lầm người, không uổng công một phen kỳ vọng đối với hắn.
Sau khi cho Công Tôn Vũ lui, Dương Khánh quay đầu lại cẩn thận quan sát Miêu Nghị, phát hiện một thân chiến giáp tinh luyện của Miêu Nghị đẹp hơn mình không biết bao nhiêu. Khoa trương nhất chính là ngay cả con long câu mập kia cũng toàn thân khoác bảo giáp, quả thật là chưa từng nghe qua, vô cùng xa xỉ.
Dương Khánh vừa nhìn liền hiểu, nếu không nhờ như vậy, chỉ sợ long câu mập mạp kia đã sớm bị giết chết trong đám loạn quân đông như rừng. Không có cước lực của long câu giúp đỡ, Miêu Nghị cũng không thể nào xông vào xông ra cứu được nữ nhi mình, có thể nói là may mắn.
Ánh mắt y dừng lại ở sáu chiếc nhẫn trữ vật trên hai tay Miêu Nghị, sau đó nhìn lại chiến giáp khí phách toàn thân trên dưới Miêu Nghị và Hắc Thán, còn có thanh trường thương đằng đằng sát khí kia, không nhịn được cơ mặt giật giật. Y suy nghĩ tiểu tử này đi ra ngoài một chuyến xem ra là phát đại tài rồi, nếu không động chủ thông thường làm sao có thể kiếm được trang bị khoa trương sang trọng như vậy.
– Hôm nay mới trở về sao?
Bên tai Miêu Nghị đột nhiên vang lên truyền âm của Dương Khánh, vội vàng thu công tạm ngừng luyện hóa Nguyện Lực Châu khôi phục pháp lực, truyền âm yếu ớt đáp:
– Thuộc hạ có tội, thuộc hạ về chậm.
Dương Khánh hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi thật sự đi Tinh Tú Hải sao?
Miêu Nghị yếu ớt đáp:
– Đúng vậy.
Trong lòng hắn thật sự là không hề phấn khích, dẫn đi đám thủ hạ chết sạch, Đông Lai động cũng bị người ta đập, còn không biết vị trí động chủ của mình có thể giữ được hay không.
– Bằng vào tu vi của ngươi chạy đi Tinh Tú Hải còn có thể sống trở về được sao?
Dương Khánh ngoài miệng châm chọc, nhưng trong lòng chậc chậc lấy làm kỳ không dứt, thật sự là từ trước tới nay tên này chưa từng làm cho mình thất vọng, thật đúng là đã sống sót từ Tinh Tú Hải trở lại.
– Hung hiểm vô cùng, cửu tử nhất sinh, thuộc hạ mới may mắn lượm cái mạng trở về.
– Lần này đi thu hoạch như thế nào?
Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng, không phải là coi trọng đồ của mình chứ… Ngươi là thượng cấp không tới nỗi dùng sức mạnh cướp đồ của thủ hạ chứ, truyền đi sau này còn ai dám ra sức cho ngươi nữa… bèn khiêm tốn đáp:
– Không nhiều, chỉ có chút thu hoạch.
– Có chút thu hoạch ư, ta thấy ngươi thu hoạch không nhỏ mới phải. Sao hả, sợ ta cướp của ngươi ư?
– Không có không có, chút đồ vụn vặt của thuộc hạ khó mà lọt vào pháp nhãn của phủ chủ ngài.
Dương Khánh hừ một tiếng:
– Đám thủ hạ ngươi dẫn theo đâu rồi?
Miêu Nghị nhất thời không biết nói gì, quả nhiên chuyện gì tới sẽ phải tới, sau khi hắn do do dự dự một hồi, cảm thấy trước sau gì cũng không tránh khỏi, bèn dứt khoát đáp:
– Bẩm phủ chủ, Tinh Tú Hải thật sự là quá mức hung hiểm, chúng ta mới vừa gia nhập cảnh nội Tinh Tú Hải còn chưa lên bờ đã bị yêu thú tập kích, chín người dưới quyền thuộc hạ không thể chạy trốn, đã chết ngay tại chỗ!
– Bây giờ mới biết Tinh Tú Hải hung hiểm ư?
Dương Khánh hừ lạnh một tiếng lần nữa, trầm mặc một hồi lâu lại truyền âm nói:
– Người bên Lam Ngọc Môn chỉ biết là ngươi dẫn người đi, còn chưa biết ngươi dẫn người của bọn họ đi Tinh Tú Hải. Nếu trở về Lam Ngọc môn hỏi tới, ngươi có thể đẩy cái chết của bọn chúng lên đầu Thường Bình phủ của Chương Đức Thành, có thể nói bọn họ đã chết hết toàn bộ trong cuộc chiến này, có hiểu chưa?