Thấy được Mỹ Lam thì Cảnh Sâm mới yên tâm hơn, bởi anh sợ lúc anh không ổn thế này thì bọn họ lại làm khí anh và Mỹ Lam, nhưng nhìn lên vết thương trên trán của Mỹ Lam làm Cảnh Sâm phải chú ý, anh nhíu mày hỏi:”Em đã tiêm thuốc cho anh?”
Mỹ Lam bị câu hỏi của Cảnh Sâm làm cho giật mình, bởi cô sợ anh biết được mọi chuyện lúc nãy, cô không muốn làm anh lo lắng. Mỹ Lam cũng nhanh chóng trả lời:”À! Đúng vậy, lúc nãy bọn họ đưa thuốc cho anh, bọn họ nói là do thấy anh đau quá sợ sảy ra chuyện gì nên đã….”
Mỹ Lam vừa kể vừa chột dạ bởi Cảnh Sâm cứ nhìn cô chằm chằm có khi nào cô nói dối tệ quá không nhỉ. Mỹ Lam nhìn theo hướng mắt của Cảnh Sâm thì biết anh đang nhìn đến vết thương trên trán của mình, Mỹ Lam nhanh chóng chế vết thương lại rồi cười nói:”Cái vết thương này là do lúc nãy em không cẩn thận dấp té nên…..”
Cảnh Sâm ngồi dậy từ từ kéo Mỹ Lam vào lòng hôn nhẹ lên đỉnh đầu Mỹ Lam rồi nói:”Em nói dối tệ thật!” Vậy là tất cả những gì anh nhìn thấy được trong mê mang không phải là ảo giác, mà là thật. Càng nghĩ Cảnh Sâm lại càng tức giận.
Anh vỗ nhẹ lên đầu Mỹ Lam nói:”Em cứ ngủ đi! Ngủ một giấc mọi chuyện sẽ qua!” Câu nói của Cảnh Sâm vừa mạnh mẽ vừa chắc nịch làm Mỹ Lam không dám thắc mắc hỏi.
Cảnh Sâm nhìn lấy mấy cái vết thương của mình mà không khỏi lắc đầu, nếu biết thế này anh đã kêu Mỹ Lam cột anh lại rồi. Anh cứ nghĩ mình sẽ kiềm chế tốt nhưng không ngờ sẽ lại phải thảm thế này, vết thương có vẻ khá nặng nhỉ. Cảnh Sâm mặc dù đau nhưng cũng không ngừng cảm thán sức mạnh của mình, có thể làm cơ thể mình thảm thế này cũng coi như sức của anh cũng không tồi rồi, cho dù anh đánh với ai đi nữa cũng không te tua tới mức này.
Nhớ like và bình luận nhà mọi người!!! Nếu thích thì hãy nhấn theo dõi để đón chờ những tập mới nhất nhé!!!
Nhớ bỏ phiếu và tặng quà để mình có động lực hơn khi ra chap mới nhá!!!!