Nhạc Tư rất biết ý, sớm đã cúi đầu thật thấp.
Anh ta vội vàng rời đi, cuối cùng trước cửa chỉ còn lại Phó Thiết Ảnh, còn có một đống đồ trên mặt đất, còn có cánh cửa đáng thương kêu kẽo kẹt.
Châu Vũ thấy những người khác đã rời đi, từ sau cửa bước ra, nói: “Anh định làm gì? Anh đập cửa làm gì? Định phá cửa phòng à?”
“Không phải…”
Phó Thiết Ảnh bối rối nắm lấy tóc, nói: “Anh gõ cửa rất lâu, không nghe thấy động tĩnh gì, anh còn tưởng em…tưởng em…”
Châu Vũ nghe thấy câu này, trong lòng ấm áp.
Anh ấy đang lo cho mình.
“Không nói cái này nữa, em không sao thì tốt, qua đây nhìn xem.”
“Gái gì?”
Cô đi qua, Phó Thiết Ảnh một mực đưa hết đống đồ nhét vào tay cô.
“Em nhìn xem, có thích không!”
“Những thứ này là gì vậy?”
Cô ngập trong đống đồ, mang từng thứ một ra xem.
Càng xem càng bất ngờ: “Anh mua những thứ này làm gì?”
“Quà tặng.”
“Gái gì?”
“Không đúng, là bất ngờ. Đi cả một quấng đường nhìn cả một quãng đường, phát hiện… rất nhiều thứ đều hợp với em, liền muốn mua cho em.
Không cẩn thận, đã mua nhiều thứ rồi.”