– Bảo các ngươi cút không cút, vậy liền không trách ta đại khai sát giới!
Hàn Kỳ lạnh lùng nói, oanh, hắn không hề bảo lưu mà thả ra khí tức của mình, như núi lở, như biển gầm, kinh khủng đến mức không cách nào hình dung.
– Thiên Thiên Thiên Thiên… Thiên Ma!
Một tên Ma Chủ run giọng nói, tràn ngập sợ hãi.
Nguyên bản, coi như là Hoàng Ma cũng không quá sợ một vị Thiên Ma, bởi vì tốc độ của mọi người gần như, không trêu chọc nổi ta còn trốn không thoát sao? Hơn nữa trêu chọc cuống lên ta, ta nhìn chằm chằm đời sau, bằng hữu, đệ tử của ngươi ra tay, coi như là Thiên Ma cũng rất đau đầu.
Vì lẽ đó, trừ khi có quyết tâm đánh giết đối phương, nếu không cho dù Thiên Ma cũng cho Hoàng Ma mấy phần mặt mũi, dù sao đều là đại nhân vật đứng ở Sáng Thế Cảnh.
Nhưng hiện tại không giống.
Không gian nơi này trùng điệp, thời điểm đến phải hao phí lượng lớn thời gian, muốn về cũng phải tiêu tốn thời gian đồng dạng, đủ khiến một tên Thiên Ma từ từ thong dong, giết bọn họ tới mấy trăm lần.
Đây là hoàn cảnh tuyệt vọng!
Có mấy người nhìn chằm chằm Hư Không Hoa, bọn họ tin tưởng không gian nơi này trùng điệp là do cây kỳ hoa này mà lên, nếu lấy đi đóa hoa này, không gian mới có thể khôi phục như cũ, vậy bọn họ chạy liền chạy, tin tưởng ngay cả Thiên Ma cũng không thể truy bắt.
– Ha ha, từ bỏ loại ảo tưởng không cần thiết này đi!
Hàn Kỳ cười to, trong cơ thể hắn có sương mù màu trắng tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ khu vực.
Tất cả mọi người nhất thời cảm giác thân thể thật giống như bị làm pháp thuật, ngay cả một ngón tay cũng không cách nào nhúc nhích.
Xong đời!
Hàn Kỳ đứng chắp tay, tựa hồ căn bản không để những Ma Chủ này ở trong lòng.
Dưới cái nhìn của hắn, những cái này chỉ là giun dế mà thôi, đánh bại bọn họ thì đã làm sao, cần đắc ý sao?
Bởi vậy, hắn cũng ra tay vô tình, chỉ điểm qua một chút, đùng, đầu của một tên Ma Chủ lập tức nổ thành nát tan, thần hồn cũng tiêu diệt.
– Ta hận nơi này.
Hắn một bên thu ngón tay lại, một bên nhìn mọi người, thưởng thức vẻ sợ hãi trên mặt bọn họ.
– Nguyên bản vị trí của ta, là Thánh Địa tu luyện, nhưng trưởng bối trong tộc vì rèn luyện ta, cố ý đưa ta vào địa phương nguyên thủy gian khổ này.
– Ta rất hoài niệm bằng hữu trước đây của ta, ta muốn về, nhưng ta chỉ có thể đợi ở chỗ này, cùng các ngươi trộn lẫn!
Hàn Kỳ dừng một chút, lại nói:
– Ta cũng không hô oan ức, các ngươi xứng sao?
Đùng!
Hắn lại điểm chỉ một cái, tên Ma Chủ thứ hai chịu khổ bạo đầu.
– Có điều, trời cao cuối cùng cũng coi như mở mắt.
Hắn nhìn về phía Loạn Tinh nữ hoàng.
– Đưa ta một tuyệt thế giai nhân, còn có một cây Tiên dược! Ha ha, ta liền vui lòng nhận!
Hắn thò tay ra, tóm tới Nữ Hoàng.
– Tiểu Tháp!
Lăng Hàn nhẹ nhàng nói.
Vù, nhất thời, trong cơ thể hắn nhất thời phun trào lực lượng đáng sợ, trong nháy mắt liền đẩy tu vi của hắn tới Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Hắn ra tay, một quyền đánh tới bàn tay của Hàn Kỳ, oành, bàn tay kia nhất thời bị đánh cho chia năm xẻ bảy.
– Hả?
Hàn Kỳ hơi run run, hắn giơ tay nhìn, nơi gan bàn tay đã nứt ra, có máu tươi tuôn trào, trong suốt như ngọc thạch. Hắn không khỏi nhìn về phía Lăng Hàn nói:
– Ngươi đúng là có mấy phần quái lạ, rõ ràng chỉ là Hằng Hà Cảnh, lại đột nhiên nắm giữ tu vi Sáng Thế Cảnh đại viên mãn đỉnh cao… Ồ, khí tức này, ngươi lại dung hợp quy tắc hai giới! Ngươi không phải người nơi này!