Anh… hình như từng chút một bị đồng hóa rồi.
“Tôi hi vọng anh sẽ trở nên tốt hơn, tôi không muốn giúp anh, nhưng tôi không thể nhìn Châu Vũ chịu khổ cùng anh. Có lúc, phụ nữ chỉ là đang đùa anh mà thôi. Hoặc là thực sự khiến anh tức giận, nhưng anh có thể áp dụng cách khác. Anh giận quá, động thủ đánh phụ nữ, có phải là đồng nghĩa với, nếu sau này vợ anh khiến anh tức giận, anh cũng sẽ bạo hành vợ mình?”
“Đánh phụ nữ, chỉ có sự khác biệt giữa không lần nào hoặc vô số lần. Tôi biết, dựa vào tính khí của anh bây giờ, nam nữ đều giết không cần biết là ai, nhưng nếu anh thật sự muốn lấy Châu Vũ, muốn sống một cuộc sống bình thường, vậy thì hãy nghe tôi, tôi sẽ không hại anh.”
“Còn nữa, giữa anh và Châu Vũ thật sự quá tệ rồi, con gái đêu cần được chiều chuộng. Có những lúc, con trai phải chủ động, chủ động rồi khéo khi hai người đến con cũng có rồi, không chủ động thì chẳng có gì hết?”
“Cô là đang bảo tôi quay vê.chủ động ngủ em ấy?” Phó Thiết Ảnh bộ dáng như không có gì hỏi.
Hứa Trúc Linh nghe xong, tức đến cả người phát run, suýt nữa phun ra máu.
Cô rất muốn hét một tiếng.
Anh bị thần kinh à! Chủ động mà cô nói là làm chuyện đó à?
Đồ đàn ông thối, không biết lãng mạn.
“Chủ động ôm ấp, hôn, nói lời tình cảm… Hiểu chưa?”
“Vậy tôi…nên làm thế nào?”
Phó Thiết Ảnh yên lặng, ngồi một bên, nắm lấy cái gối mà nấy cô đập qua, ánh mắt phát sáng nhìn cô.
Lúc này giống như một học sinh đang nghe giảng.
“Anh biết khi Cố Thành Trung xuất hiện, tại sao tôi lại kích động như vậy không?”
“Tại sao?”
“Bởi vì hôm nay là lần đầu tiên tôi phỏng vấn một mình, là một ngày có ý nghĩa không tầm thường đối với tôi. Bây giờ là lúc đặc biệt, các người thay đổi thân phận nhiều lần như vậy, rất dễ bị nhận ra, nhưng anh ấy vẫn đến.”
“Rõ ràng là anh ấy muốn liên lụy tôi.”
Phó Thiết Ảnh sờ cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói.