“Gừm!”
Giữa những tiếng rống giận dữ, vô số vật thể thí nghiệm đều bắt đầu nhào về phía Trương Thác.
Trương Thác nhắm hai mắt lại, một luồng khí vô hình từ trong cơ thể của anh tản ra, quần áo của Trương Thác cũng không hề lay động trong gió, khi vật thể thí nghiệm mặt người thân báo chỉ vừa vọt tới trước mặt Trương Thác thì đã bị một luồng khí mạnh mẽ đánh văng, ánh mắt của nó lộ ra thần sắc hoảng sợ.
Trên vách đá. Nhóm tập trung lên trên app truyện hola nhé!
Andre, Ma Y và hai tên tay sai cảnh giới Ngự Khí của Andre đều đứng ở đây và quan sát trận chiến bên dưới.
“Sức chiến đấu của anh ta vượt xa cao thủ cùng cấp bậc, chỉ sợ đại đa số khu vực Hóa Hình cũng không phải là đối thủ của anh ta” Andre nhìn Trương Thác đang chiến đấu ở bên dưới, nêu ra đánh giá.
Bên dưới vách núi, ở phía sau Trương Thác ngưng tụ hình ảnh của con hổ và con hạc trông vô cùng cuồng bạo, anh muốn tự mình trải nghiệm một chút xem thử sức chiến đấu của những vật thể thí nghiệm này rốt cuộc là đã đạt tới cấp độ nào.
Ma Y nghe Andre nói vậy cũng không đáp lời, anh ta có thể nhìn ra, Trương Thác ở bên dưới đã cố găng hết sức để che giấu thực lực của mình, ánh mắt Ma Y đưa mắt nhìn về phương xa, nghỉ hoặc nói: “Cậu nói xem, trong thế giới này rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật, căn cứ của chúng ta hiện tại hiển nhiên là đang ở sâu trong lòng đất, vậy mà lại có thể mọc ra được nhiều cây đại thụ rậm rạp như vậy, chỉ dựa vào chất dinh dưỡng ở bên trong đất thì sợ là sẽ không đủ.”
Andre cười khổ một tiếng: “Bà không cần phải nhắc tới vấn đề thâm sâu ẩn ý như vậy với tôi, loại chuyện này cũng không phải là thứ mà bà và tôi muốn hiểu là có thể hiểu được đâu, thế giới này quá lớn, nhân loại tự xưng là chủ nhân của thế giới vậy mà cũng chỉ có thể chiếm cứ được diện tích trên đất mà thôi, thế nhưng diện tích trên đất so với toàn bộ tinh cầu này thì tính là cái gì? Đến đánh hơi cũng không bằng! Có quá nhiều người cứ như ếch ngồi đáy giếng, hoàn toàn không biết được trên thế giới này rốt cuộc là có bao nhiêu điều thần bí và kỳ diệu”
Trong thời gian Ma Y và Andre đang trò chuyện, trận chiến bên dưới cũng đã kết thúc.
Trương Thác nắm lấy cổ của một người phụ nữ, nhìn vẻ bề ngoài thì người phụ nữ này cũng không khác gì so với người bình thường, khoảng tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, bộ dạng cũng vô cùng quyến rũ động lòng người, cô ta mặc quần áo làm bằng lá cây, gợi cảm xinh đẹp, nhưng nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện người phụ nữ này không có hai chân, nửa người dưới của cô ta là một cái thân cây, trực tiếp sinh trưởng ra từ dưới lòng đất.
Hồi Tuấn Minh không chỉ dùng gen người dung hợp với động vật, mà thậm chí còn dung hợp cả thực vật vào bên trong.
Trương Thác bóp lấy cổ của người phụ nữ, sức lực trên tay dần dần gia tăng lên.