Chu Hoài Sơn giơ tay đập vào gáy Chu Thanh. Chu Thanh sững sờ một hồi, mới chợt phản ứng lại, bây giờ nàng hẳn phải té xỉu a. Thế là.. Té xỉu!
Chu Hoài Sơn đi đến trước mặt người kia, ngồi xổm xuống, nói: “Ta muốn biết hết.”
Dừng một chút, lại nói: “Trước tiên nói từ bức họa kia đi.”
Người kia lo lắng nhìn Chu Thanh: “Trầm tiểu thư..”
Chu Hoài Sơn âm u lạnh lẽo nói: “Nếu như ngươi trung thực, ta sẽ để cho nàng ta sống chờ chủ tử ngươi tới cửa, nhưng nếu ngươi dám giở trò khôn vặt láu cá, ta sẽ lưu lại cho ngươi một mạng để ngươi khiêng thi thể hồi kinh.”
Người kia đưa mắt nhìn Chu Hoài Sơn. Tên nông dân thôn Khánh Dương này, gương mặt đầy vẻ tang thương vì phơi nắng phơi sương, nhưng khí thế ác liệt trong đáy mắt kia, tuyệt đối một anh nông dân không thể có. Người này, rốt cuộc là ai?
Siết chặt nắm tay, hắn nhắm mắt rũ vai, từ bỏ rất cả đấu tranh trong lòng.
“Ta không biết bức họa kia có chỗ nào đặc biệt, thế tử cũng sẽ không để cho ta biết, ta chỉ biết, đại kế mà thế tử muốn mưu đồ, không thể thiếu bức họa kia.”
Chu Hoài Sơn hừ lạnh, nói: “Đại kế cứt chó gì, không phải chính là mưu phản sao! Hắn không biết bức họa kia nằm trong tay Phúc Thụy công chúa sao?”
Chu Hoài Sơn nhắc đến Phúc Thụy công chúa, người kia lập tức vô cùng cả kinh. Một tên nông phu huyện Thanh Hà, làm sao lại biết đến trưởng công chúa điện hạ!
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta là người cha mà ngươi vĩnh viễn cũng không chiếm được!”
Chu Hoài Sơn đưa tay vỗ đầu hắn, nói tiếp: “Ngươi không có tư cách hỏi!”
Nói xong, Chu Hoài Sơn dứt khoát giật cái nệm ở trên ghế xuống, ngồi xếp bằng trên mặt đất.
“Trả lời vấn đề của ta.”
Người kia lắc đầu, đáp: “Bức họa kia, nằm trong tay thánh nữ Miêu Cương Khấu Dung.”
Khấu Dung? Chu Hoài Sơn nhớ lại một chút kí ức về Miêu Cương trong đầu. Cũng không có nhân vật như vậy.
“Nói như vậy thì, lần này mưu phản, các ngươi dự định cấu kết cùng Miêu Cương sao? Theo ta được biết, cổ trùng của Miêu Cương không đủ để có tác dụng đối với thiên quân vạn mã a!”
“Khấu Dung bắt cóc con trai Từ Lăng Đào của Từ Ninh Viễn.”
Chu Hoài Sơn lập tức cười ha ha một tiếng: “Mưu toan dùng Từ Lăng Đào uy hiếp Từ Ninh Viễn tới bán mạng cho các ngươi sao? Các ngươi cũng quá coi thường Từ Ninh Viễn rồi! Đừng nói chỉ là một đứa con trai, dù có phải đoạn tử tuyệt tôn hắn cũng sẽ không làm việc cho các ngươi đâu!”
Thanh âm ngừng lại, Chu Hoài Sơn cười lạnh nói tiếp: “Điểm này, Trữ vương cũng rất rõ ràng!”
Người kia nhìn Chu Hoài Sơn, trong lòng càng ngày càng nổi cơn sợ hãi bất an mãnh liệt.
Sao người này, ngay cả Từ Ninh Viễn cùng Trữ vương điện hạ cũng biết như vậy! Hắn rốt cuộc là ai! Chưa từng nghe nói ở huyện Thanh Hà có đại nhân vật nào a!
Chu Hoài Sơn mới không thèm để ý vẻ mặt kinh nghi của kẻ nọ, lại nói: “Ông chủ ngươi tới huyện Thanh Hà, là vì cái gì?”
“Ảnh vệ đang điều tra việc Trấn Quốc Công độc quyền thao túng chiến cuộc, mưu lợi quân lương, thế tử của chúng ta mượn danh nghĩa hợp tác với Tô Khác, muốn xáo trộn an bài của Trấn Quốc Công, để lộ ra cho ảnh vệ chút dấu vết.”
Chu Hoài Sơn nhíu mày.
“Gắp lửa bỏ tay người? Đem toàn bộ lực chú ý của ảnh vệ hấp dẫn đến trên người Trấn Quốc Công, các ngươi sẽ được rảnh tay thuận tiện làm việc? Đây cũng không phải là phong cách của Trữ vương a!”
Người kia.. Đối với cái chuyện này, Trữ vương cùng Thế tử quả thực là không đồng ý kiến. Cơn hoảng sợ trong lòng hắn cơ hồ đã đạt đến cực đại. Giờ khắc này, hắn cực kì muốn thoát đi để truyền tin về, hồi bẩm cho thế tử về Chu Hoài Sơn.
Nhưng Trầm cô nương lại đang nằm trong tay bọn họ.. Trong lúc nhất thời, hắn chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều như muốn đổi vị trí cho nhau.
“Trấn Quốc Công độc quyền quân vụ, cấu kết với Bắc Yên thao túng chiến sự, chiếm cứ Bình Châu, thực lực hùng hậu, thế tử của các ngươi muốn hợp tác với Tô Khác, Tô Khác sẽ tin tưởng trò bịp của các ngươi sao?” Chu Hoài Sơn hỏi ngay trọng điểm.
Người kia lập tức chần chờ.
Chu Hoài Sơn cười nhạt một chút, nhìn về phía Chu Thanh.
Mắt thấy ánh mắt Chu Hoài Sơn đặt lên người Chu Thanh, người kia lập tức giật mình, vội vã đáp: “Trưởng công chúa điện hạ cũng đang ở Bình Châu.”
Sau lưng của hắn, Lý Nhất lập tức giật nảy cả mình.