Tiếng nổ vang động hư không, chín mũi tên bắn đi, thân hình Mạnh Hạo cũng lui nhanh lại, hơi nhíu mày vì bên đó, ngoài thân thể Sở Ngọc Yên đã hiện ra một tấm khiên màu tím nho nhỏ. Khi cửu tiễn va chạm với khiên, thì đều vỡ tan, nhưng tấm khiên cũng bị đánh bật về sau không ngừng, cuối cùng khi nó bị bắn bật ra thì quần áo của Sở Ngọc Yên cũng có chút tổn hại, da thịt lộ ra không ít. Nàng ta bộ dáng tuyệt mỹ, giờ phút này quần áo lại ít hơn trước, khiến cho người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy tim mình đập nhanh, chỉ là trong hai mắt của nàng lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào cây cung đen trong tay Mạnh Hạo.
– Đây là Không Mặc cung mà tông môn ban cho Đinh Tín sư đệ, sao nó lại ở trong tay ngươi. Đinh sư đệ đã tới Triệu quốc, rồi ngọc bản mạng cũng đã vỡ tan.. Triệu quốc… Ngươi…Ngươi là Mạnh Hạo! Triệu quốc không phải đã tan vỡ rồi sao, ngươi….
Trong hai mắt Sở Ngọc Yên hiện lên chút tinh quang, vừa nói hai mắt co rụt lại, nàng lúc trước đã cảm thấy Mạnh Hạo quen mắt, lúc này trong dòng suy nghĩ lập tức nhớ tới vị hôn phu Vương Đằng Phi vẫn hay nhắc tới tên Mạnh Hạo.
– Nàng ta cũng thông minh nhỉ.
Mạnh Hạo chẳng nói gì, xoay người bay đi.
Sở Ngọc Yên sau khi nhận ra Mạnh Hạo thì sát cơ trong mắt càng thêm nồng đậm, rồi cất bước đuổi theo rất nhanh. Nhưng trong lòng nàng ta thì vẫn đang kinh hãi không thôi, vì nàng nhớ năm đó Mạnh Hạo chỉ là Ngưng Khí tầng năm, tầng sáu gì mà thôi, thế nhưng hôm nay hắn đã là Trúc Cơ sơ kỳ, mà theo tu vi dao động thì cũng không phải là Toái Bàn, mà chín phần mười là Hữu Khuyết!
Vả lại chuyện Triệu quốc vài năm trước biến mất, cũng gây ra chấn động không nhỏ ở Nam Vực này, nay Mạnh Hạo lại xuất hiện, Sở Ngọc Yên đúng là có chút kinh ngạc, nhưng theo nàng thì trước khi Triệu quốc biến mất một cách ly kỳ như thế thì Mạnh Hạo đã rời đi rồi.
Cũng trong lúc này, khì mà Sở Ngọc Yên truy kích Mạnh Hạo thì ở khu vực trung tâm của Nam Vực, một con Côn Bằng khổng lồ, mang theo tử khí nồng đậm, đã từ bên trên Thiên Hà Hải bay tới. Tử khí bao quanh thân thể của nó, nhưng tốc độ của nó quá nhanh, đi tới đâu thì cuồng phong thét gào tới đó, toàn bộ những sinh vật trên bầu trời đều né tránh nó, nếu tránh chậm một giây cũng sẽ bị sự điên cuồng của gió cuốn đi, không biết bị thổi tới nơi nào nữa.
Thậm chí có mấy ngọn núi cao dưới đất chỉ vì sự điên cuồng của nó mà bị gió mạnh thổi bay đi, bắn tới nơi xa xôi nào đó. Phía sau Côn Bằng là một lượng lớn tu sĩ, bởi khi đám tu sĩ này phát hiện ra con Côn Bằng to lớn này thì nhìn thấy tử khí trên người nó, tham lam vì toàn thân nó đều là bảo vật, thế nên mới đi theo tìm kiếm cơ hội, nhưng tốc độ bọn họ quá chậm, cho nên chưa tới nửa nén hương đã bị nó hoàn toàn bỏ lại phía sau.
Duy chỉ có Côn Bằng kia, cho dù sắp chết, thì nó vẫn là bá chủ duy nhất trên bầu trời này.
Sở Ngọc Yên cũng là Vô Hạ Trúc Cơ, nhưng đây là vì nàng là nữ nhi của tông chủ Tử Vận Tông, hơn nữa còn có Đan Quỷ đại sư, mà thiên tư của nàng ở Tử Vận Tông được liệt vào top ba rồi.
Hơn nữa, cha nàng còn cầu Đông Thổ một phương thuốc, cho nên mới có thể có được Vô Hạ Đan hiếm thấy trong toàn bộ Nam Vực, mà cũng bởi vì phương thuốc này Sở Ngọc Yên mới có thể trở thành Vô Hạ Trúc Cơ.
Vì việc này mà Tử Vận Tông cũng phải bỏ ra một cái giá rất lớn.
Trong lúc nàng đang truy kích Mạnh Hạo thì suy nghĩ cũng liên miên không dứt, kết luận Mạnh Hạo cũng không thể nào là Vô Hạ Trúc Cơ, vì toàn bộ ở Nam Vực theo như nàng ta được biết, đám thiên kiêu đồng lứa thì chỉ có tám người là Vô Hạ Trúc Cơ, ngũ tông tam tộc, mỗi nơi có một người.