– Tam thiếu gia, nếu ngươi không đồng ý, giấy cầm đồ sợ là…!
Hắn thở dài một hơi, thể hiện bộ dạng bất đắc dĩ.
– Ngươi có ý gì?
Hàn Tân lập tức nhướn mày.
Kim Tiếu Phật trong mắt thoáng cười cợt, chậm rãi:
– Tam thiếu gia, ngài nên biết, ta là người làm ăn, có lợi là làm. Giấy cầm đồ của ngài đã có người mua đi, hắn lúc đó ra giá ba ngàn lượng, ta nhất thời tham tiền nên bán cho hắn rồi. Thật sự có lỗi với ngài.
Hàn Tân cả kinh:
– Ngươi … ngươi nói gì?
Kim Tiếu Phật ra vẻ áy náy, thở dài:
– Sau khi ta bán ra ngoài, lập tức phát hiện việc này không ổn, muốn mua trở về, nhưng… ta ra giá ba ngàn lượng, hắn nhất định không bán.
Hàn Tân đứng bật dậy, chỉ thẳng vào Kim Tiếu Phật nói:
– Con mẹ ngươi, dám đùa giỡn ta?
– Không dám!
Kim Tiếu Phật dựa vào ghế, bình tĩnh nói:
– Tam thiếu gia là con cháu quý tộc, lại là công tử của Thượng thư đại nhân, ta thực không dám đùa ngài. Thật sự là ta mê tiền, ai dà… đều do ta…!
– Ngươi bán cho ai?
– Chính là thân thích của ta.
Kim Tiếu Phật đau khổ trả lời :
– Ta và hắn bây giờ ân đoạn nghĩa tuyệt, phân chia quyền hạn, thật sự không còn quan hệ. Hắn nhờ ta nhắn với ngài, trong ba ngày, nếu không chiếm được lô đất, hắn sẽ cầm giấy cầm đồ đi gặp Thượng thư đại nhân nhờ giải quyết.
Hàn Tân kìm không được cơn giận, sắc mặt trắng bệch, nói:
– Kim Tiếu Phật, ta trả ngươi bạc, giấy cầm đồ ngươi kiếm về cho ta, nếu không được đừng trách ta không khách khí.
– Tam thiếu gia, ta bó tay rồi, cho dù ngài giết ta, ta cũng không tài nào lấy về được.
Kim Tiếu Phật nhún vai tỏ vẻ bất lực:
– Bây giờ giải quyết cũng không phải hết đường. Chỉ cần ngài cho mượn quan ấn, tất cả mọi chuyện đâu sẽ vào đấy.
Hàn Mạc lúc này mới lên tiếng:
– Kim Tiếu Phật, lô đất mà ngươi muốn sở hữu nằm ở đâu?
Kim Tiếu Phật liếc mắt nhìn Hàn Mạc, khinh thường:
– Nơi này có chỗ cho ngươi chõ miệng vào sao?
Hàn Mạc nhếch mép cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên nói:
– Ngươi là người làm ăn, còn muốn giả bộ trước mặt thiếu gia của ta sao?
Kim Tiếu Phật cười hắc hắc:
– Tam thiếu gia, người hầu của ngươi thật không hiểu phép tắc gì cả. Có cần ta giúp ngài giáo huấn hắn không?
Hàn Tân im lặng không nói, Hàn Mạc lạnh lùng đáp:
– Kim Tiếu Phật, Tam thiếu gia vốn nóng tính, không nhẫn lại được. Ta đếm tới ba, ngươi không đưa giấy biên nhận ra, đừng trách ta vô tình.
Kim Tiếu Phật như được nghe chuyện khôi hài nhất từ trước đến giờ, dựa lưng vào, hai tay đan vào nhau, cười tủm tỉm nói:
– Ta thật muốn xem ngươi không khách khí như thế nào!
Hắn đằng hằng một tiếng. Lập tức có bảy tám gã trai to cao vạm vỡ tay cầm đại đao đẩy cửa bước vào, dẫn đầu chính là Dương lão lục.
Những người này vừa bước vào, cửa liền đóng sập lại. Cả bọn vây hai huynh đệ Hàn gia vào giữa.
Hàn Tân mặt tái xanh, hai tay nắm chặt, các khớp xương như rung động.
– Ba!
Hàn Mạc mặt tỉnh bơ, bắt đầu đếm.
Kim Tiếu Phật thích thú nhìn Hàn Mạc. Hắn đối với chàng thanh niên mặc trang phục của kẻ dưới này đúng là rất tò mò. Ngay tại Kim Tiền Phường mà dám lớn tiếng uy hiếp hắn, thật sự không có mấy người.
– Hai !
Thế nhưng Hàn Mạc lúc này lại nhìn chăm chăm vào Kim Tiếu Phật cười rất đắc ý. Nếu ở thành Đông Hải, tụi lưu manh du côn nhìn thấy Ngũ thiếu gia cười như vậy, nhất định kinh hồn bạt vía. Hắn chưa từng gặp Kim Tiếu Phật nhưng vẫn tỏ ra không hề sợ hãi.
(câu cuối mình cũng k sure lắm, bạn check nhé)
– Một!
Vừa dứt lời, chỉ thấy Hàn Mạc tựa một con báo săn mồi, nhanh như tia chớp, phi thân đứng ngay trước mặt Kim Tiếu Phật. Kim Tiếu Phật còn chưa kịp có phản ứng, Hàn Mạc đã ra một cước rất đẹp mắt trúng ngay vào mặt hắn, Nghe “bép” một tiếng, máu tươi bắn ra, đã thấy răng Kim Tiếu Phật từ trong miệng gãy vụn bắn ra tung tóe.
Mọi người ai nấy thất kinh. Ngay cả Hàn Tân cũng không dám tin Hàn Mạc nói là làm, không chút e dè địa vị Kim Tiếu Phật, ra tay không lưu tình.
Mỹ nhân đứng hầu bên cạnh kinh hãi kêu lên, lui vào một chỗ.
Hàn Mạc bước lên, một tay nắm đầu Kim Tiếu Phật, tay kia cầm bầu rượu đập vào đầu hắn, nghe “choang” một tiếng. Bầu rượu vỡ tan. Kim Tiếu Phật máu từ đến đầu chảy xuống khắp mặt. Hàn Mạc không biết lấy ra từ đâu ra một con dao, một tay nắm đầu hắn, một tay dí dao vào cổ, cả cười nói:
– Ông chủ Kim, thế nào, như vậy thoải mái chứ?
Dương lão lục cùng mấy lực sĩ định chạy lại cứu, nhưng Kim Tiếu Phật đã nằm trong tay Hàn Mạc, sợ rằng ném chuột sợ vỡ đồ, nên đành đứng im không dám động thủ.
Kim Tiếu Phật bây giờ trông rất thê thảm, trên mặt, trán dính đầy máu tươi, khóe miệng cũng không ngừng rỉ máu.
– Thật to gan!
Dương lão lục chỉ vào Hàn Mạc, gằn giọng:
– Tiểu tử, ngươi nếu muốn sống ra khỏi Kim Tiền Phường mau thả ra Kim lão bản ra, sau đó quỳ suống van xin, nói không chừng ông chủ Kim mềm lòng tha ngươi một mạng, nếu không….!
– Nếu không thì như thế nào?
Hàn Mạc khẽ động con dao, cổ họng Kim Tiếu Phật máu rịn ra. Vết thương tuy không hiểm, không mất mạng ngay, nhưng máu cứ chảy ra như vậy thì cũng không chừng. Lúc này Kim Tiếu Phật mặt tái mét, toàn thân lạnh toát.