Ác Giao lại hóa thành hình người, thè ra đầu lưỡi chẻ làm đôi, liếm đi máu tươi bên khóe môi, thân hình dần dần dung nhập vào trong đất, che giấu tung tích.
Mê Điệp Cốc là địa bàn của ả, ả tự tin tiểu hắc xà này không thể chạy thoát khỏi tay mình.
Hắn phải trả giá thật lớn cho vết thương trên mặt của ả.
Diệp Ký Minh thả người nhảy giữa rừng cây, máu không ngừng tràn ra trong miệng, nhưng vì để thoát thân, hắn đã cố hết sức nhưng không thể dựa theo đường cũ để quay về.
Khứu giác của hắn đặc biệt mẫn cảm, lại sinh hoạt chung với Đoạn Thư Tuyệt lâu ngày, biết trên người của Đoạn Thư Tuyệt có mùi hương thanh nhã đặc thù, liền men theo mùi hương đó mà tìm đến đây, vì vậy mới có thể cứu được Đoạn Thư Tuyệt.
Hiện tại trải qua một trận nhảy lung tung, hắn thành công lạc đường.
Sau khi chạy được một quãng, Diệp Ký Minh vừa đau vừa mệt, nửa bước cũng khó đi, không thể làm gì khác hơn là chọn một chỗ khô ráo tạm thời thả Đoạn Thư Tuyệt xuống, nghỉ ngơi một chút.
Hắn thở hổn hển cùng Đoạn Thư Tuyệt sóng vai dựa vào bên cây, xóa đi máu tươi còn dính trên khóe môi, căm giận nói: “Họ Trì, Bản Quân cũng bị ngươi hại chết rồi này.”
Người kia nhắm mắt lại, cũng không nhúc nhích, tay trái vẫn nắm chặt bạch y, trên áo dính chút máu của Diệp Ký Minh, nhìn qua khá khốc liệt.
Đối phương không lên tiếng đáp lại khiến Diệp Ký Minh có chút nổi nóng, nhưng vừa nhìn khuôn mặt lặng yên ngủ say kia thì Diệp Ký Minh liền mềm lòng, trầm thấp nói thầm hai tiếng rồi gối đầu lên thân cây, muốn nhắm mắt dưỡng thần trong chốc lát rồi tiếp tục nghĩ cách thoát thân.
Ác Giao kia quả thật không dễ đối phó, Diệp Ký Minh phục sinh, tuy là sửa đổi tật xấu ba ngày tu luyện hai ngày phơi nắng, nhưng với tu vi hiện tại của hắn mà đối đầu chính diện với ác Giao đã thành hình thì không thể nghi ngờ là tự tìm đường chết.
Nghĩ đến đây, hắn liền cảm thấy nôn nóng.
Nếu hắn và Đoạn Thư Tuyệt có thể cùng sóng vai kết hợp sức chiến đấu của hai người bọn họ thì phần thắng có thể bảo đảm chắc chắn.
Nhưng với tình hình này, Đoạn Thư Tuyệt không thể tỉnh lại, chỉ sợ mình phải chiến đến bạc mệnh thôi.
Đang lúc Diệp Ký Minh xuất thần, không ngờ tay trái lại đột nhiên bị người nhẹ nhàng cầm lấy.
Diệp Ký Minh tưởng mình bị ảo giác, đến khi hắn cúi đầu phát hiện tay trái quả thật bị bàn tay phải của người kia nắm lấy, mặt liền trở nên đen: “Họ Trì, ngươi tỉnh rồi hả?”
Người bên cạnh không nói gì, vẫn nhắm mắt.
Diệp Ký Minh vươn mình quỳ trước mặt cậu, tinh tế quan sát sắc mặt Đoạn Thư Tuyệt: “Chớ trêu đùa bản Quân! Họ Trì, nói rõ ràng cho bản Quân nghe, Tiểu ngư bị gì thế này? Văn Ngọc Kinh đi nơi nào?”
Người kia vẫn bất động.
Diệp Ký Minh không nhịn được nữa, càng tiến sát gần hơn: “Ngươi có nghe thấy bản Quân nói gì—-”
Không ngờ bàn tay phải kia lại nắm lấy cổ áo của hắn, kéo hắn xuống, Diệp Ký Minh mất thăng bằng, ụp mặt xuống, vừa lúc môi của hắn chạm vào môi của Đoạn Thư Tuyệt.
Toàn bộ thân thể của Diệp Ký Minh đông cứng, hai tay chống bên đầu của Đoạn Thư Tuyết, khuỷu tay run rẩy, tim đập loạn xạ.
Họ Trì này nổi điên gì vậy—-
Nhưng mà ngay tiếp sau đó, trong miệng của hắn bị nhét vào một thứ.
Vật kia vừa vào cơ thể, Diệp Ký Minh liền cảm thấy toàn thân khoan khoái, tiêu hết uể oải, sức mạnh huyết mạch tăng gấp bội, linh lực dâng trào, có tư thế như sóng cuộn không ngừng ập đến.
Diệp Ký Minh có chút chật vật khi cố gắng tách khỏi Đoạn Thư Tuyệt, bụm miệng lại, khẩn trương nhả vật kia ra ngoài.
Trong tay hắn là Giao đan rực rỡ sáng chói của Đoạn Thư Tuyệt.
Một giây sau, hắn đối mặt với một đôi mắt đen mơ hồ lóe lên màu xanh trong đó.
Ánh mắt kia trầm tĩnh, lãnh đạm, ôn hòa, là đôi mắt mà Diệp Ký Minh từng nằm mộng bao nhiêu năm qua.
Rút ngắn khoảng cách và hôn môi với Diệp Ký Minh dường như đã hao hết toàn bộ sức lực của cậu, rất nhanh, đôi mắt kia chậm rãi nhắm lại, tay cũng theo vạt áo trước ngực Diệp Ký Minh trượt xuống một cách vô lực.
Diệp Ký Minh nắm lấy tay phải của Đoạn Thư Tuyệt, đôi môi vừa tê vừa nóng, nhiệt độ đốt thẳng lên mặt, khiến hắn không biết phải làm thế nào, ngũ vị tạp trần.
Hắn đặt cái tay kia lên trán mình, nhỏ giọng gọi: “…Tiểu ngư.”
Giao đan là sinh mệnh của Giao nhân, Đoạn Thư Tuyệt độ Giao đan cho hắn chính là chắp tay dâng mệnh.
Hắn làm sao có thể khiến cậu thất vọng?
Diệp Ký Minh bố trí pháp thuật bảo vệ xung quanh Đoạn Thư Tuyệt, sau đó cởi xuống thắt lưng Đoạn Thư Tuyệt, che lên mắt cậu, ra lệnh: “Không được nhìn lén.”
Mà tiếp ngay sau đó, hắn ngậm lấy Giao đan, nhấc lên trường kiếm hắc kim, không chút do dự mà nhảy xuống đất.
Một giọng nữ nhân đột nhiên gào rít truyền đến từ nền đất!
Giao đan vào miệng, linh khiếu của hắn được mở ra, tất nhiên biết rõ ác Giao đã sớm lượn lờ trong bùn đất dưới chân bọn họ, chậm rãi đợi thời cơ để cho một đòn.
Lần này hắn sẽ không để ả chiếm lợi thế!
Diệp Ký Minh lắc mình biến hóa thành nguyên hình.
Hơn một năm nay khắc khổ tu luyện, hắn đâu còn là con rắn nhỏ yếu đuối kia nữa, trong nháy mắt biến thành một con rắn đen dài ba trượng, mở ra miệng rắn, phát ra một tiếng rít dài kinh thiên động địa, sau đó lập tức cắn lấy thân thể ác Giao vì bị tấn công mà ngoi đầu lên mặt đất, miễn cưỡng vứt ả ra một bên!
Tuy rằng Diệp Ký Minh vẫn là thân rắn, nhưng vì có tu vi của Đoạn Thư Tuyệt nên trên người có Giao khí vờn quanh.
Diệp Ký Minh không biết tu vi của Đoạn Thư Tuyệt đã đến cảnh giới nào, chỉ biết sau khi Giao đan nhập miệng thì sức mạnh trên người liền bốc lên, áp chế ác Giao không thể động đậy.
Tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, không chút do dự mà ra tay tàn sát.
Khi loài rắn đấu với nhau, ban đầu chúng nó thường dò xét trong âm thầm, một khi ra tay thì sẽ mạnh mẽ như sấm sét, dốc hết toàn lực.
Diệp Ký Minh xoay thân rắn, quấn lấy ác Giao như bánh quai chèo, một vòng lại một vòng, có tư thể xoắn chặt vào nhau!
Thân thể ác Giao bị kiềm chế, càng không ngờ con tiểu xà chưa thành Giao này lại có năng lực như vậy, lập tức hoảng loạn tay chân, điên cuồng giãy dụa, muốn thoát khỏi kiềm chế của hắn.
Giao và xà quấn vào nhau, trên người hắc xà có Giao đan hộ thể, sức mạnh khá lớn, ác Giao vốn định đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, nhưng lại bị tập kích bất ngờ, chuẩn bị không kịp, phỏng đoán sai lầm năng lực của con hắc xà này, đang dần dần nghẹt thở thì ả mới nhận ra bản thân mình có thể sẽ chết trong tay tên vãn bối này.
Cho dù là ả có hối hận và không cam lòng thì tất cả cũng đã muộn.
Ác Giao chiếm lấy đỉnh núi, làm hại bao nhiêu người bị Diệp Ký Minh giết chết, xương cốt bị ép nát, chết vô cùng thảm.
Sau khi ả chết, sương mù ở Mê Điệp Cốc liền tiêu tan, trận pháp ban đầu cũng tán loạn, mất đi hiệu lực.